~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ * ~ *
"Gió hồn nhiên vờn trên cành lá
Đời phù du phiêu bạt khắp biển khơi
Hôm qua quên mất 1 người
Sáng nay dậy thấy lòng hơi trống trải
Ngày trôi qua sao mà đơn giản quá
Đến và đi vô tình như gió
Bé nhỏ như phù du
Chiếc lá vàng khi trời vẫn chưa thu
Rơi bình thản... Rồi chợt cuộn mình theo gió
Chút cuối cùng
Chạm đất...
Không nghe âm thanh
Không cả in vết
Chẳng khác biệt gì sau 1 khắc bão tố vụt qua
"Ngày mai" xa
Xa 1 chặng đường nhiều muộn phiền hơn hạnh phúc
Muốn làm kiếp phù du trôi theo dòng bình lặng
Yên phận tới cuối đời
Xô mặc sóng biển khơi
Nhưng! đã sống
Một kiếp sinh ra
QUYẾT không muốn phải khuất mình với biển cả
QUYẾT cản gió để chặt đầu ngọn sóng
QUYẾT vẫy vùng với sóng gió giữa bao la