Ngày nảy, ngày nay, có một gia đình nọ, có hai anh em. Người anh tham lam, ki bo, gian lận trên thương trường, chiếm hết tài sản của người cha để lại nên giàu nứt đất đổ vách, còn người em thì ngược lại chỉ có một cây khế để sống qua ngày.
Một hôm, có một con quạ từ đâu bay đến ăn khế (vì loài đại bàng đã bị con người săn đến tuyệt chủng). Người em vì thương con chim nên cho nó ăn và ngồi nói: “Chim ơi! Tao có mỗi cây khế để kiếm sống, mày ăn hết thì tao lấy tiền đâu mua chiếc xe honda để hành nghề xe ôm?”. Chim đáp : “Ăn một quả khế, trả một cục tiền, may túi ba gang mang đi hốt bạc”. Nói xong chim bay đi và mấy hôm sau chim lại đến, đằng sau mang theo cả bầy quạ. Bầy quạ đưa người em ra một hòn đảo đầy đô-la, người em lấy toàn loại tiền 500 “đô” cho nhẹ. Khi trở về nhà, người em trở nên giàu sụ, mua nhà lầu, xe hơi…đương nhiên cây khế trong vườn nhà anh ta cũng được chăm sóc rất kỹ lưỡng.Khi biết chuyện nhờ cây khế mà người em giàu, người anh mượn cớ quy hoạch đất chỗ cây khế làm đường rồi chiếm luôn cây khế. Để cây khế ra nhiều quả dụ chim tới ăn, anh ta chăm sóc rất kỹ lưỡng, chẳng làm ăn gì cả chỉ tối ngày mong chim tới. Vài ngày sau, con quạ cũng đến và hứa với người anh như với người em. Người anh liền chuẩn bị một chiếc tàu to để đi theo đàn quạ. Đi mãi rồi cũng đến một hòn đảo trơ đá, cả đàn quạ đều xỉu xuống giãy đành đạch, tóm cổ con đầu đàn, người anh gào khóc:
- “Đảo vàng đâu, sao chúng mày dẫn tao tới nơi toàn đá này?”
Quạ đầu đàn khạc ra miếng khế:
- “Ông cho tôi ăn khế phun thuốc trừ sâu nhiều quá, tới đây thì chúng ta chết vì độc chẳng nhớ ra đảo vàng nữa....”
Quạ lăn ra chết.
Người anh bỗng thành…Rô bin sơn, nay chưa thấy về.