Theo tôi, nghề nào cũng là nghề cao quý cả. Nếu 1 ngày nào đó không có các anh chị công nhân vệ sinh thì trái đất sẽ thế nào, nếu các bác tài đều đình công thì sẽ ra sao, nếu người nông dân không còn cấy lúa, tàu thuyền không ra khơi,.... Hay không có bác sĩ thì liệu rằng dịch cúm A/H1N1 sẽ hoành hành tới mức nào... Cho nên, mọi nghề đều rất cần thiết trong xã hội này, nếu không có ngành nghề khác "thầy giáo" chắc phải "tháo giày" thôi. Tuy nhiên, có lẽ, những ngành khác, muốn làm được thì đều phải học, mà muốn học thì phải có người dạy, mà người nào dạy thì cũng được gọi là Thầy rồi. Ông bà ta đã có câu: "Nhất tự vi sư, bán tự vi sự".
Vì thế, nói nghề giáo là nghề cao quý thì cũng không có gì lạ. Tại sao?
Trước đây, GS Nguyễn Văn Lê đã có chuyên đề về Nghề Thầy giáo, trong đó đã có những nghiên cứu nhằm làm sáng tỏ nghề dạy học là 1 nghề xứng đáng được tôn vinh:
1. Về mặt kinh tế:
Người ta chứng minh rằng, trong phần lớn các trường hợp, lao động có học vấn có năng suất cao hơn so với thiếu học, và cứ cố gắng học thêm 1 lớp phổ thông thì năng suất lao động lại có thể tăng ít ra là 5%.
2. Về mặt xã hội:
Một nhà tư tưởng đã nói: Nếu người thợ kim hoàn làm hỏng 1 đồ vàng bạc thì anh ta có thể đem ra nấu lại. Nếu 1 viên ngọc quý bị hư thì có thể phá bỏ. Nhưng một hạt kim cương lớn nhất cũng không thể quý hơn 1 con người sẽ ra đời. Làm hư một con người là một tội lớn, một lỗi lầm lớn không thể nào chuộc được.
Hay như Platon - nhà triết gia cổ Hy Lạp đã nói như sau: "Nếu người thợ giày là 1 người thợ tồi thì quốc gia sẽ không quá lo lắng về điều đó: dân chúng sẽ phải xỏ những đôi giày kém một chút. Nhưng nếu thầy giáo là người dốt nát, vô luân, thì trên đất nước sẽ xuất hiện cả một thế hệ kém cỏi và những con người xấu xa"
...
Tuy nhiên, không phải cứ làm nghề giáo là đáng được tôn vinh. Bởi "Nếu bản thân bạn không có ngọn lửa thì làm sao truyền ngọn lửa đó cho học sinh. Mỗi học sinh không phải là cái hũ để ta đổ nước cho đầy, mà là một ngọn đuốc nhỏ mà ta phải đốt cho cháy rực". Nhà giáo dục Macarenco cho rằng người giáo viên phải biết rõ tư thế giảng bài như thế nào, có được ngồi lên bàn không, đang ngồi đứng dậy phải như thế nào, lên giọng như thế nào, cười như thế nào, nhìn như thế nào trong khi đứng lớp v.v... Theo Macarenco, thiếu những cái đó thì không thể trở thành nhà giáo dục giỏi được. Chính thông qua bản lĩnh và nghệ thuật dạy người của nhiều nhà giáo mà ảnh hưởng của họ có bề sâu và được lưu truyền qua nhiều thế hệ học sinh.