Tìm kiếm Hình ảnh Bản đồ YouTube Tin tức Gmail Drive Lịch Thêm »
Đăng nhập
Cảm ơn bạn đã sử dụng Giải Đáp. Vào ngày 23 tháng 6 năm 2014 Giải Đáp sẽ trở thành một dịch vụ chỉ đọc. Sau ngày 23 tháng 6 năm 2014, tất cả câu hỏi đã được trả lời sẽ khả dụng cho mọi người tìm kiếm và duyệt qua nhưng không có câu hỏi, câu trả lời hoặc bất kỳ hoạt động viết nào của người dùng được chấp nhận.. Đọc câu hỏi thường gặp để biết thêm thông tin.
Giải Đáp
Nhãn hàng đầu
Khoa học và Giáo dục (39722)
Đời sống (35907)
Máy tính và Internet (31148)
Y tế & Sức khỏe (15873)
Giao lưu với Giải Đáp (15207)
Trò chơi (13501)
Văn hóa xã hội (5000)
Giải trí & Sở thích (4633)
Kinh doanh & Tài chính (4425)
Điện tử gia dụng (4291)
Các mối quan hệ (3040)
Sản phẩm của Google (2595)
Đẹp & Phong cách (2104)
Thể thao (1146)
Địa điểm (1046)
Xem tất cả
Có phải, sống trên đời là phải độc ác thì mới có thể tồn tại được ?
Đời sống
Xã hội
Ngày xưa, tôi cũng từng là người tốt. Tôi luôn nhìn thấy đằng sau những nỗi đau, đằng sau những sự thất bại, là những nụ cười động viên, an ủi. Tôi biết trên đời này còn quá nhiều những hoàn cảnh nghèo khó, neo đơn, mà tôi thì chẳng thể giúp họ được gì. Tôi cũng thấy được, cũng hiểu được, dù cho con người ta có độc ác, nhẫn tâm đến đâu, nhưng sâu thẳm trong họ cũng còn 1 chút gì đó gọi là tính người.
Nhưng có lẽ, sự thật đã khác xa so với những gì mà tôi nghĩ. Đó là năm đầu cấp 3, tôi may mắn vì còn có những đứa bạn thân hồi lớp 9 học chung. Tuy họ không học giỏi & tôi cũng thế, nhưng chúng tôi luôn tự hào mình là những người tốt & sống vì lẽ phải. Nhưng những đứa trong lớp lại không hiểu như thế, chúng luôn đem những đứa bạn của tôi ra làm trò cười, chọc phá, có khi còn đánh chúng. Đôi khi tôi cũng là nạn nhân, dù vậy nhưng chúng tôi vẫn im lặng, vẫn cứng rắn trước 1 hàng rào đầy gai góc & luôn tin rằng: cái ác rồi sẽ bị trừng trị, dù sớm hay muộn !
Và rồi, trong lần đó, tôi đã thấu hiểu được cái bản tính độc ác của con người nó đáng sợ đến cỡ nào. Đó là trong 1 lần di chuyển lên lớp, một đứa trong nhóm tôi chạy nhảy làm sao, va phải thành cầu thang đến nỗi gãy xương mũi ( sau khi nó được các thầy cô giám thị đưa vào 1 trạm xá gần đó ). Chúng tôi loay hoay, đứa thì đi gọi người lớn, đứa thì ở lại canh chừng,... Một lúc sau, cả lớp tôi đi tới, chúng nhìn bọn tôi bằng 1 cặp mắt tò mò, vô cảm & cuối cùng bỏ đi. Lúc đó tôi cũng chẳng quan tâm, chỉ biết cùng các thầy cô đưa thằng bạn vào trạm xá.
Giờ đây, dù đã lên đại học, mỗi đứa mỗi trường. Nhưng những ký ức năm xưa thì vẫn còn mồn một. '' Làm người tốt thật quá thiệt thòi, đôi khi lại tự mình hại mình nữa chứ. Chẳng biết từ khi nào, sự vô cảm lại lấn át tôi như thế này. Để tồn tại trên cuộc đời quả thật rất khó, tôi chẳng thể nào tốt mãi được, sự ghẻ lạnh - vô lương tâm của cả 1 tập thể, đối với tôi thật đáng sợ !!! ''
Lưu ý #1 21:56:10 15-01-2012
Diepnguyen92 (ice heart): Có lẽ trên đây, không ai biết ai, thì tôi đành chịu. Nhưng nếu ra đời, mà bạn thẳng thắng quá như thế, thì tôi e sếp bạn sẽ vả vào mặt bạn.
Câu trả lời (17)
Sắp xếp theo: Phiếu bình chọn | Thời gian
Đăng câu trả lời đã bị tắt.
Tìm kiếm trên web của Google
Tìm kiếm hình ảnh của Google
Chọn video từ YouTube
Tìm kiếm
Nhập URL
Nhập tìm kiếm của bạn vào hộp để tìm các liên kết web.
Nhập tìm kiếm của bạn vào hộp để tìm hình ảnh.
Nhập tìm kiếm của bạn vào hộp để tìm video.
Hộp tìm kiếm không thể để trống
Dán url vào hộp dưới đây:
Không thể tải trang web
Tìm kiếm trên YouTube
Thêm liên kết video
Đã xảy ra lỗi trong khi tải câu trả lời. Vui lòng thử lại.
Một số câu trả lời đã được xóa khỏi chế độ xem của bạn
Số phiếu bầu
1
Số lượt xem
2112
Số lượt theo dõi
6
Câu hỏi có liên quan
Số câu trả lời: 7
Số câu trả lời: 9
Số câu trả lời: 2
Số câu trả lời: 5
Số câu trả lời: 6
Số câu trả lời: 5
Số câu trả lời: 6
Số câu trả lời: 13
x
©2014 Google - Điều khoản - Chính sách nội dung - Bảo mật