Nói như thế nào nhỉ.
Tôi là một người mà xem phim Hàn Quốc nhiều hơn phim Việt Nam
là người 99% nghe nhạc Hàn và Nhật chứ rất ít khi nghe nhạc Việt Nam.
là người vừa đăng kí một lớp học tiếng Hàn và có dự định sẽ đi du học ở đó. Và khi search trên google xem văn hóa Hàn Quốc nó như nào thì lại ra cái topic này :))
Tôi có thần tượng là người Hàn và có thể nói đó là lí do chính tại sao tôi muốn đi Hàn.
Tuy nhiên cái hôm tôi đăng kí học tiếng Hàn ở trung tâm ván hóa Hàn Quốc, được chen lấn một trận tơi bời và mệt mỏi để được học ở đấy, tôi có chút cảm thấy xấu hổ với chính mình. Cứ như thể là lũ trẻ chúng tôi đang quên mất mình là người Việt Nam vậy.
Bây giờ mặc dù tôi sẽ ko vì thế mà ghét thần tượng của mình, nhưng mà nói thật là tôi đang lo sợ cho Việt Nam thật đấy, tôi cảm giác như là các nghệ sĩ Hàn Quốc đã tạo ra những quyền lực vô hình đối với giới trẻ. Giới trẻ là gì chứ, ko phải họ là tương lai của đất nước ư ?
Nói chung thì, thần tượng là ai chả có gì quan trọng, cái chính là mình phải biết là mình là người Việt và phải trân trọng điều đó. Và cảm thấy rằng so với cái sự quảng bá văn hóa mà Hàn Quốc đã làm được. Nước mình cũng cần phải học tập. ;))
Nói chung thì tôi nghĩ rằng việc phát triển văn hóa và giải trí là cần thiết. Nếu như Việt Nam ko thể đáp ứng nổi, họ sẽ đi tìm nguồn bên ngoài
và lúc đấy sẽ phiền đấy, vì lại mất công lôi kéo những người mà rõ ràng là sân nhà của mình, và cạnh tranh với cả những điều rất vô hình.
Tôi chỉ cảm thấy rằng, nền giải trí Việt Nam chưa mạnh mẽ và cũng không thân thiện với nhân dân.
Rõ ràng ai cũng hiểu, cái Tivi là thứ quen thuộc nhất với người dân cả nước
nhưng mà ca sĩ qua truyền hình để quảng bá hình ảnh của mình lại quá ít.
Khi nghệ sĩ và đài truyền hình càng kém liên kết, sự hiệu quả càng giảm. Mà nói thật là, tôi vẫn chưa thể hiểu nổi trọng tâm và bản sắc của nhạc Việt là cái gì nữa ?
Chắc hẳn khó mà tìm thấy có ca sĩ nào lên truyền hình quảng bá cho album mới của mình :)), mà cũng làm gì có chương trình như thế mà quảng bá cơ chứ. Trong khi đấy thì, chương trình của đài truyền hình lại nghèo nàn và thiếu tính sáng tạo.
Về phim thì
tôi là người Việt, tôi cũng ko muốn nói những điều này, nhưng mà tôi thích xem những bộ phim do những diễn viên gạo cội đóng hơn hẳn những phim giành cho lứa tuổi teen của mình. Nội dung kịch bản cảm tưởng rất thiếu tính nhân văn, ko khéo léo tế nhị, xây dựng nhân vật vụng về, cốt truyện cũng rất thiếu tính sáng tạo, cộng thêm nữa, là không biết biên kịch làm khó diễn viên hay là trình độ cảm thụ không có mà tôi thấy diễn viên Việt nam- teen và một số dv trẻ, đóng như kiểu đứng đọc kịch bản vậy :))
Xem một bộ phim mà cảm thấy những điều đó thì, tôi thà đi xem phim Hàn Quốc cho nó xong, mọi người có thể nói rằng phim Hàn lúc nào cũng theo một mô tip, ờ thế phim Mỹ thì ko, cái chính ở đây ko phải là mô típ như nào, mà là cách khai triển nó ra làm sao chứ. Cùng là gạo thì đã chắc sản phẩm làm ra đều là cơm chưa ?
Phim Việt được cái không có mô tip rì, cơ mà lại ko thể tạo cho mình được dấu ấn riêng nào hết. coàn các Hot girl, boy ở mềnh, tôi thấy nổi lên vì những lí do rất bình thường. À bình thường nhưng mà cũng ko hẳn đã dễ mà nổi tiếng. Tôi đang tự hỏi sinh viên sân khấu điện ảnh học xong ra làm rì, mà sao có những diễn viên thấy phim nào cũng đóng, còn đóng vai chính nữa chứ :))
Dự án phim Việt chắc chắn là không nhiều, đầu tư lớn, lợi nhuận thu về ít., có khi đi mua phim Hàn về chiếu lợi nhuận cao hơn hẳn í chứ? Nhưng mà nói thế thì chúng ta ngậm ngùi với nhau rồi ai có tài năng về phim thì cố gắng chứ biết làm sao. Tết năm nay về nhà bật cái tivi, tâm trạng háo hức đón chờ phim tết, cuối cùng thì tịt ngòi, phim thì cũ rích, xem lại bao nhiêu lần đến thuộc cả kịch bản roài mà vẫn chiếu, phim mới thì ko nuốt nổi vì quá dở, lại đem cái laptop ra bật xem phim Hàn cho nó xong.
mà nói ra lại nhớ, VCT có tới cả mấy chục kênh ý chứ nhờ, ko biết nhiều kênh thì để làm gì mà chương trình lại chán thế chứ lị. Tôi còn nhớ có cái chương trình tết ở VTC9, năm ngoái xem, sang năm sau vẫn là cái chương trình ý. Đúng là muốn câm nín luôn í?
Họ ko muốn đầu tư vào giải trí hay vì lí do gì vậy?
Nếu muốn biết giải trí có thể đem lại gì thì đấy chính là những lo ngại về việc văn hóa Hàn Quốc có thể nuốt sống cả cái đất nước này đấy.
Và còn điều nữa là về ca sĩ, nói thật là nhà tôi có cái kênh ITV, tôi thì chỉ thỉnh thoảng xem thôi, nhưng cho dù thỉnh thoảng xem thì cũng cố tình xem vào giờ nhạc Quốc tế chứ ko dám xem nhạc Việt, Tôi ko phải cái đứa kinh miệt gì nhạc nước mềnh, cơ mà tôi ko nghe nổi những bài trên ITV, nhạc thì cũng tạm, dễ nghe, dễ vào, dễ ra, ca sĩ hát cũng tạm, ko cảm thấy phô diễn được tí tài năng nào, MV cũng tạm, cũng ko thấy có tí sáng tạo rì, cùng lắm thì cũng chỉ là đạo MV của nước ngoài thôi, lời bài hát thì cực kì khó chịu. Tôi nói chung thì, là ghét cái kiểu lời lẽ vớ vẩn, ko trong sáng, ko cao thượng, vô nghĩa, tối nghĩa. Nói chung là rất buồn và không muốn ghe. Tôi tin là Việt Nam có nhiều người hát hay, nhiều người có tài năng, vậy tại sao lại để nền âm nhạc nó ẩm ương thế. Suốt ngày nói rằng bọn trẻ nó ko nghe nhạc ngày xưa, ko truyền thống, nếu mà thật sự có khả năng thì sợ gì không được chào đón. Cứ đổi lỗi cho người ngoài mà ko hiểu lí do thì lại thuộc về mình đấy chứ.
Và tôi cũng thấy bản sắc của nước mình là rất ít. Điều này khiến tôi cảm thấy rất buồn. Ngày tết đối với nước khác thế nào tôi chịu, nhưng mà nước mình, cảm giác nó là lúc để bọn trẻ ko phải đi học và là lúc khiến người lớn cảm thấy áp lực, vì quà biếu, vân vân, nhưng tóm lại là ko có gì đặc sắc cả.
Mọi người cũng dần bỏ hết các tục lệ gì đó hay là ko có mà sao tôi thấy tết chỗ tôi nó đơn giản đến thất vọng luôn í, chỉ có dọn nhà, rồi ngồi ăn cơm với thịt gà cùng cả nhà trong cái tối 30. Ôi, tôi không thích cái tết nó lại chỉ đơn giản vậy vì nói rằng ai có thời gian mà bày vẽ. Gì chứ
văn hóa không giữ thì mất đấy chứ thời gian thì có mất đi đâu được mà lại như thế.
Không biết có coi là phản động ko đây
Cơ mà thực lòng, tôi hi vọng những người có khả năng quan tâm tới ngành giải trí, quan tâm tới bản sắc văn hóa nước mình, để cho nó sáng lạng đẹp đẽ. Cho dù có dương cao lòng yêu nước thì bét ra cũng phải cho người ta lí do mà yêu chứ, ko lẽ có thể yêu mù quáng sao :))