cuộc sống càng ngày càng khó khăn, đồng tiền càng ngày càng mất giá trị. chắc những người làm nghề can bộ công chức - viên chức trong ngành giáo dục sẽ từ bỏ nghề sau 15 năm theo học dể đi làm công nhân vì số tiền lương của họ làm ra không đủ chi sài. hai vợ chồng làm giáo viên dược 10 năm mà cuối tháng lãnh võn vẹn có 6 triệu tiền lương. họ cũng đong gạo, cũng chi hí sinh hoạt giồng như những người công nhân bình thường khác vậy liệu mức lương như vậy có đủ sài? tôi nhớ có lần tôi điện thoại cho người bạn làm công nhân ở Hải Phòng tôi có hỏi lương bạn giờ được bao nhiệu rồi? 5 triệu không? người bạn tôi trả lời rằng 5 triệu ai đâu ma làm. tôi liền nói rằng vậy mà lương tôi có 1,2 triệu nè người đó trả lời tôi một câu. " Bộ mày không biết sài tiền hả? lương 1,2 triệu ai đâu mà làm? Mười mấy năm học của mày được nhận có bằng đó lương hay sao? Vậy mày học làm gì? Di làm công nhân như tao nè chi cần học hết lớp 6 mà lương tao còn được 7 triệu?" nghe thay vậy mà tủi thân? tôi là kế toán trong trường lương + phụ cấp được 1,8 triệu qua nhiều thủ tục trừ BHXH + BHYT+ Ủng hộ người nghèo, đoàn phí, công đoàn, bạch sự, báo... còn lại có 1,2 triệu. cầm được 1,2 triệu trong tay tôi không biết làm gì, chi gì, nào trả tiền tiệm dường mắm muối bột ngọt trong tháng cũng hết, còn ăn uống sài những ngày sắp tiớ thì sao? nào tiền xăng đi làm, tiền đi dám, tiền chơ... chồng tôi làm giáo viên lương được 3 triệu cũng không thấm thía vào đâu chỉ trong 10 ngày đầu tháng là hết những ngày tiếp theo là những chuỗi ngày đầy gian lan. căn nhà là bắt đầu giột, đài truyền hình vĩnh long có chương trình tham nhà người nổi tiếng sao không có chương tình tham nhà người giáo viên một túp nhà tranh lá giột nát với 4 người chỉ để che mưa che nắng, lương lãnh ra tháng nào cũng âm lại phải vay nặng lãi để sài. như vậy người giáo viên cón tâm lý nào để đứng lớp, ly cà phê cũng không giám uống, bộ đồ mới cũng không giám may để tự tin đứng trước mặt học sinh. Gia đình tôi chưa có con còn đõ hơn các gia đình khác vậy mà với đồng lương đó còn không đủ sài mùa lúa phải đi cắt lúa mướn kiếm tiền đi đám, mùa nước thì đi giang lưới bán cá mắm kiếm tiền thêm trang trải trong gia đình, hai vợ chồng lấy nhau hơn 2 năm không giám sanh con vì sợ không lo nổi cho con cái, từ hồi lấy nhau tới giờ một bộ đồ đẹp mới cũng không giám mua cùng lằm là mua cái áo si đa 25 ngàn để mặc. cuộc sống là vậy. nhưng sao không có ai lên tiếng dùm cho chúng tôi những con người chịu nhiều thiệt thòi trong xã hội. mỗi thầy cô giáo là tấm gương để cho các em noi theo vậy noi theo cái nghèo, cái đói liệu các em có noi theo không? tôi rất mong các cấp lãnh đạo xem xet giúp đõ ngành sự nghiệp của chúng ta không những người tài giỏi se bỏ ngành chỉ vì lương không đủ nuôi sống gia đình họ.