Thế giới ngày nay, người ta thường nói nhiều về tài, còn đức chỉ được xem là một trong những điều kiện cần có để tạo thành tài. Riêng đạo Phật thì nghiêng hẳn về đức
Tại Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói rất nhiều lần về “tài” và “đức”. Riêng trong “Hồ Chí Minh Toàn tập”, đếm chưa hết, cũng được hơn 50 lần, người nói về tài và đức, đức và tài, phần lớn, người đưa tài lên trên. Nhiều lần, Người chỉ nói “trọng dụng nhân tài”. Người nói: “Trong Đảng ta gồm những người có tài, có đức”2. “Phải trọng dụng nhân tài, trọng cán bộ, trọng mỗi một người có ích cho công việc chung của chúng ta” 3. Lại có lần, Người nói, có đức mà không có tài, có khác gì ông bụt mọc ở trong chùa, chẳng làm được việc gì ích nước lợi dân. Có tài phải có đức, có tài mà không có đức, tham ô, hủ hóa chỉ có hại cho đất nước. Có đức mà không có tài chẳng làm gì được thì không giúp ích cho ai. Người nêu rõ kiến thiết cần có nhân tài dẫu tại nước ta nhân tài tuy chưa nhiều lắm nhưng chúng ta khéo lựa chọn, khéo phân phối, khéo dụng thì nhân tài ngày càng phát triển thêm nhiều.