Con người khác với các động vật khác là ở chỗ con người có ngôn ngữ. Ngôn ngữ là một loại phương tiện mà con người dùng để giao tiếp với nhau. Nó không phải là một hiện tượng của tự nhiên, cũng không phải là sự phản xạ có tính bản năng như phản xạ có điều kiện ở một số sinh vật. Nó cũng không phải là một hiện tượng có tính cá nhân, tuy rằng ngôn ngữ có liên quan tới mỗi cá nhân con người, nhưng lại không lệ thuộc vào cá nhân con người. Nó là sản phẩm của tập thể, nó tồn tại và phát triển gắn liền với sự tồn tại và phát triển của xã hội loài người. Vì là sản phẩm của tập thể nên sự tồn tại và phát triển của nó có phụ thuộc vào sự tồn tại và phát tiển của cộng đồng người sử dụng ngôn ngữ ấy. Mặt khác, nói nó là một hiện tượng xã hội vì ngôn ngữ tồn tại trong xã hội loài người với tư cách là một công cụ mà con người dùng để giao tiếp, trao đổi thông tin với nhau. Trong cuốn Hệ tư tưởng Ðức, Mác và Ăn-ghen cho rằng: Ngông ngữ là ý thức thực tại, thực tiễn, ngôn ngữ cũng tồn tại cho cả người khác nữa, như vậy là cũng tồn tại lần đầu tiên cho bản thân tôi nữa. Và cũng như ý thức, ngôn ngữ chỉ sinh ra do nhu cầu, do cần thiết phải giao dịch với người khác.
Khi đề cập tới một hiện tượng xã hội, người ta thường xem xét chúng trên cơ sở của hai phạm trù của một cơ cấu xã hội: cơ sở hạ tầng và kiến trúc thượng tầng.
Dĩ nhiên, không thể xếp ngôn ngữ vào cơ sở hạ tầng, bởi tự nó không là công cụ sản xuất mà cũng không là quan hệ sản xuất. Nó chỉ là phương tiện mà con người dùng để giao tiếp với nhau.
Cũng không thể xếp ngôn ngữ vào thiết chế thuộc thượng tầng kiến trúc vì mọi thiết chế của thượng tầng kiến trúc như nhà nước, pháp luật, thể chế chính trị, tôn giáo... đều dựa trên cơ sở của hạ tầng. Cơ sở hạng tầng còn thì kiến trúc thượng tầng còn, cơ sở hạng tầng thay đổi thì kiến trúc thượng tầng cũng thay đổi theo. Trong khi, với tư cách là công cụ giao tiếp và tư duy, ngôn ngữ không bị biến đổi khi cơ sở hạ tầng thay đổi. Mặt khác, ngôn ngữ không mang tính giai cấp như hệ thống triết học, luật pháp, chính trị... mang tính giai cấp, vì tư tưởng của mọi thời đại là tư tưởng thống trị. Nói khác đi, ngôn ngữ không phải là tài sản riêng của một giai cấp nào, nó là tài sản của toàn xã hội. Vì lẽ đó, các nhà ngôn ngữ đều nhìn nhận ngôn ngữ là một hiện tượng xã hội nhưng là một hiện tượng xã hội đặc biệt.
Ngôn ngữ là một hệ thống tín hiệu đặc biệt
Ðề cập tới tín hiệu là đề cập tới cái gì đó có tính vật chất mà người ta có thể tiếp cần được bằng các giác quan như: nghe, thấy, sờ...; mặt khác, nó được dùng để biểu thị một điều gì đó, nói khác đi, nó phải chứa đựng một ý nghĩa tượng trưng nào đó. ( Cần phân biệt với dấu hiệu- dấu hiệu cũng biểu thị một cái gì đó như là nguyên nhân hay kết quả của một hiện tượng và không có tính hệ thống ). Mối quan hệ giữa hai mặt của một tín hiệu này được xây dựng trên sự quy ước của cộng đồng xã hội; đồng thời, mối quan hệ này phải được đặt trong một hệ thống nhất định thì sự quy ước ấy mới có cơ sở tồn tại. Nói cách khác, ý nghĩa của một tín hiệu là ý nghĩa được cộng đồng người thừa nhận dựa trên mối quan hệ hai mặt của một tín hiệu và được xem xét trong mối tương quan hệ thống, chẳng hạn: đèn đỏ có ý nghĩa dừng lại, đó là sự quy ước được cộng đồng người tiếp nhận và ý nghĩa này của đèn đỏ chỉ có trong mối quan hệ của hệ thống đèn giao thông.
Với cách hiểu này, ngôn ngữ cũng là một hệ thống tín hiệu biểu hiện những ý niệm, và do đó, có thể so sánh với chữ viết, với chữ của người câm điếc, với các nghi lễ tượng trưng, với các hình thức lễ độ, với các tín hiệu nói chung như: tín hiệu giao thông, tín hiệu còi (Morse), tín hiệu cờ Xê-ma-pho, tín hiệu nhà binh...Có điều, so với các hệ thống tín hiệu này thì ngôn ngữ là hệ thống quan trọng nhất. Vì tín hiệu trong một chừng mực nhất định, bao giờ cũng vượt ra ngoài ý chí của cá nhân hay của xã hội, đó là đặc tính căn bản của nó; nhưng đó cũng lại là cái đặc tính mà thoạt nhìn khó thấy rõ nhất; trong khi đó, đặc tính này chỉ lộ rõ trong ngôn ngữ. Có thể nói, nhờ đặc tính này mà những biểu hiện của những tín hiệu ngôn ngữ không bao giờ có ý nghĩa tận cùng, trong khi, các hệ thống tín hiệu khác thì lại có ý nghĩa giới hạn, chẳng hạn, các hệ thống tín hiệu này không thể dùng trong mọi hoàn cảnh giao tiếp được. Bởi đó, theo quan điểm của Saussure, ông cho rằng, vấn đề ngôn ngữ học trước hết là một vấn đề tín hiệu học. Và tất cả những luận điểm của ông đều rút ra ý nghĩa của chúng từ cái sự kiện quan trọng này.