Huy Cận viết câu này để mở đầu bài thơ bày tỏ tâm trạng và khái quát về không gian trong tp
+tâm trạng "bâng khuâng", là nỗi buồn không xác đỵnh,cứ mênh mang, da diết , lan toả vào không gian của đất trời, vũ trụ
+tâm trạng nhà thơ còn gắn liền với nỗi nhớ, những tình cảm sâu nặng gắn bó với cảnh vật quê hương
+khía quát không gian cảnh vật của đất trời,sông nước.Đó là không gian của bầu trời cao rộng, là dòng sông.Dòng sông như kéo dài ,mở ra trc' mắt , có chiều cao của bầu trời, chiều dài rộng của dòng sông.Tất cả đều đc đẩy tới vô tận.
=>câu đề từ ko chỉ khái quát đc tâm trạng,cảm xúc mà còn khái quát đc cả không giancủa vũ trụ , thiên nhiên
đấy là tớ hiểu thoy, có j sai thỳ sr nhák ^^