Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
viết một bài văn miêu tả quang cảnh nơi em ở vào một ngày đẹp trời?
Thi cử 09/08/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
Câu trả lời
1 trong số 6
Ngày đầy nắng, đêm đầy sao, cây cối rung rinh, gió đưa thoang thoảng mùi hoa Lài, thơm ngát cả đô thị. ^^!
09/08/2011 Đăng bởi Cô Úc
2 trong số 6
khu em ở cách nhà em không có 1 cây cổ thụ nhìn từ cứ tưởng là cây đa em đi từ từ tới hóa ra là cây đa thật =))
09/08/2011 Đăng bởi Hùng Cá Lóc
3 trong số 6
Ò ó o........
Ò ó o.........
tiếng gà
tiếng gà
Ngày nào cũng vậy, chú gà trống chăm chỉ thức dậy sớm hơn bà con trong xóm, đánh lên những tiếng chuông báo thức một ngày mới đã đến, lật giở thêm một trang nữa của cuộc sống. Tiếng gà "giục quả na, mở mắt tròn xoe, giục hàng tre, đâm măng nhọn hoắt..." Mặt trời cũng giật mình thức dậy, màn đêm vội chạy đi ẩn nấp, những tia nắng ấm áp dần xuất hiện nhảy múa trên bầu trời cao rộng.
Một ngày mới bắt đầu.

Nắng len lỏi vào cửa sổ từng căn nhà, mọi ngóc ngách trong ngôi làng nhỏ.
Ngoài kia, bên chiếc ao làng, chị Gió vẫn lặng im không nói một tiếng nào, mặt nước không một bóng chim bay. Thỉnh thoảng thấy vài chú nhện nước lướt trên mặt ao như những nghệ sĩ trượt băng chuyên nghiệp. Mấy con chuồn chuồn ớt bay đi bay lại quanh mấy chiếc cọc. Vũ trụ khoác trên mình chiếc áo màu xanh trắng khổng lồ mà quyến rũ. Những đám mây bàng bạc khẽ chuyển mình mà không ai hay, nó đang chuyển động, một cách lặng lẽ, nhả ra hơi thở của vùng thôn quê dân dã.
Tôi cảm thấy cuộc sống đi qua một cách chậm chạp.
Cả ngôi làng bỗng trở nên ồn ào.
Ai cũng có việc để làm, sự bận rộn cũng làm con người ta yêu đời hơn, yêu cuộc sống hơn, trong nhân gian còn đầy biến động, thăng trầm. Tôi thấy những cô cậu học trò nhỏ xíu vai mang ba lô lóc cóc đến trường, nhìn mà thèm ghê! Ước gì tôi có thể trở lại một thời trẻ con, để kéo cuộc sống chậm lại. Hát cùng các bạn bài hát quốc ca quen thuộc. Tôi thấy cả một cánh đồng lúa xanh rì đang vươn mình đón ánh ban mai. Tôi thấy những chú ve sầu đang đồng thanh ca lên những bản nhạc bất tận của đồng quê.
09/08/2011 Đăng bởi luôn mơ ước
4 trong số 6
Một buổi sáng thường nhật, bừng tỉnh dậy trong tiếng chích chòe líu lo hót gọi ban mai, những giọt sương đọng trên tán lá cây hoàng lan lung linh trong nắng sớm, tôi chợt thấy như có điều gì thật lạ, lạ đến vô cùng. Trong cái mênh mang, se lạnh của mùa thu vừa về, những cảm giác, những hoài niệm của một thời đầy ắp kỷ niệm bỗng thức dậy trong tôi, khiến tôi bất chợt thốt lên: Mùa hoa cỏ may đã đến rồi! Một cái gì man mác, nửa hư, nửa thực, nửa đam mê, nửa sao lãng, nửa buồn, nửa vui… như một giai điệu không lời cứ hòa ngân như lá rơi, như nước chảy, như mây trôi…

Tuổi thơ tôi với loài hoa cỏ này sao gắn bó thiết tha đến vậy! Tôi có thể quên đi mọi dấu ấn về những loài hoa dại, nhưng với hoa cỏ may thì không bao giờ có thể quên được. Với tôi, hoa cỏ may là một loài hoa đa tình sâu nặng hơn bất cứ một loài hoa nào. Khi những giọt nắng vàng óng ánh khắp triền đê, khi bầu trời quê xanh thẳm vời vợi đến nao lòng như bầu trời thu trong thơ cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến, thì cũng là lúc mùa hoa cỏ may nở rộ. Một thứ hoa nhỏ xíu li ti đan xòe trên đầu thân mảnh mai mà cứng cỏi. Những thân nhỏ thẳng đứng cứ đan say bên nhau, như nương dựa vào nhau, che chắn cho nhau, trông thật ngộ và đáng yêu làm sao. Khi các đầm sen ngả màu vàng úa, thì cũng là lúc những bông hoa cỏ may tim tím lan tỏa rất nhanh chạy dài dọc theo các triền đê, ngõ vắng, hay những bờ nương, bãi trống mênh mang. Những cánh đồng lúa đang thì con gái xanh rờn, những sườn đồi tím biếc hoa sim hoa mua, những dòng sông lăn tăn bạc êm ả trôi xuôi, và cả bầu trời vi vu tiếng sáo diều…, tất cả như bừng lên xôn xao trong cái màu tím nhẹ của hoa cỏ may, làm cho đất trời như rộng hơn, mênh mông hơn. Khi heo may giải đồng, những bông lúa uốn câu ngả màu vàng sậm, trong cái lành lạnh se sắt cuối thu, cũng là lúc hoa cỏ may ngậm hạt vào độ căng mẩy nhất, cái màu hoa tim tím trở nên bạc trắng. Lúc này, nếu ai đi qua thì hai ống quần sẽ bị những hạt cỏ may găm kín, gây một cảm giác nhằm nhặm khó chịu… Và khi có một làn gió thổi ngang cũng là lúc những hạt cỏ may tách khỏi vỏ tung bay muôn nơi, gieo sự sống cho những vùng đất cỗi cằn, hoang dại. Hiếm có loài hoa cỏ nào lại sản sinh dễ và nhanh đến như vậy. Hình như tạo hóa sinh ra mỗi loài hoa cỏ cũng đồng thời trao cho nó một sự sinh tồn đặc biệt để phát triển và duy trì nòi giống. Có những loài hoa thật may mắn, suốt đời sống trong khuê các, cung đình, được đấng quân vương, đấng trượng phu, bậc mày râu, những nương tử, cách cánh quần tía, quần hồng vuốt ve, nâng niu, chiều chuộng. Còn hoa cỏ may thì chẳng may mắn chút nào. Chẳng ai gieo, ai trồng, ai sớm hôm chăm chút cắt tỉa, mặc bão táp mưa sa, nó vẫn sống dai dẳng và lan nhanh hơn bất cứ loài hoa cỏ nào. Nó chẳng khác gì những đứa trẻ con nhà nghèo khó, vốn sinh ra đã phải tự sống, tự khẳng định mình trước cuộc sống khắc nghiệt và đầy bất trắc.

Hồi còn nhỏ, tôi cứ bần thần đứng trên triền đê mà nhìn mãi, nhìn mãi những dãi cỏ may chạy dài tít tắp đến tận chân trời xa lắc xa lơ. Hoa cỏ may là người bạn đồng hành với tôi suốt quãng đời thơ ấu. Hoa cỏ may theo bước chân tôi lẫm chẫm chạy trên bờ đầm, bờ ruộng xem mẹ kéo vó tôm, bắt cua mà vàng ươm tháng tám; và theo cha nhảy chân sáo đi đón người tát thùng, tát vũng trở về tay lủng lẳng những xâu cá diếc, cá rô dài tướn vươn. Vui biết mấy những lần mẹ cho đi chợ mua tấm áo hoa, hay chiếc quần láng đen nhánh, vài cái bánh bèo, dăm gói bỏng bộp mà không hề thấy nhặm khi hoa cỏ may bám đầy hai ống quần. Và làm sao có thể quên được hoa cỏ may ngày ngày theo tôi trên con đường mòn từ cổng làng chạy vòng vèo ra đường cái quan thẳng tới trường học - nơi để lại trong tôi bao kỷ niệm đằm thắm, không bao giờ phai nhạt của cái thời mực tím, cái thời cắp sách đến trường chợt giận, chợt thương. Đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được những trận vui đùa nổ trời cùng lũ bạn bên những đám cỏ may ven đường. Trên đường đi học về, ngang qua những bãi trống thênh thang hoa cỏ may tràn ngập, chúng tôi chẳng đứa nào bảo đứa nào bỗng dưng vứt cặp sách chạy ào vào đám cỏ. Bọn con trai thì vật nhau túi bụi, hò la rầm rĩ. Lũ con gái chúng tôi thường chơi trò đuổi bắt nhau. Đứa thì mê mải đuổi theo những chú chuồn chuồn kim bé tẻo teo; đứa thì chăm chú đuổi theo những con cào cào, châu chấu áo xanh áo đỏ, lủi vào đám cỏ may um tùm. Còn tôi thường hay thẩn thơ đi ra những chỗ thật xa bọn nó tìm những cọng cỏ may to bứt hàng nắm bự rồi ôm đến một chỗ kề sát những bông lúa đang rung rinh vào mẩy, đan thành những lâu đài thật đẹp, hay những chiếc giỏ xinh xinh. Mỗi khi đan xong thường bị chúng nó xâu xúm tranh giành. Đôi lúc tôi cũng bực lắm. Song bây giờ nghĩ lại, càng thấy tuổi thơ mới đáng yêu làm sao!
   
Cỏ may, cái thứ cỏ mà người lớn thường ghẻ lạnh, né tránh, thì với lũ trẻ chúng tôi lại là người bạn thân thiết. Nhiều người coi cỏ may là thứ cỏ vô dụng, đến trâu bò cũng chẳng thèm ăn, chỉ găm vào người ta những cảm giác khó chịu. Vậy mà lũ trẻ con chúng tôi lại tìm thấy ở cỏ may nhiều trò chơi thú vị, mang lại bao cảm giác ngọt ngào hạnh phúc. Có ngờ đâu những bông hoa bé xíu li ti mà lại là một thứ thuốc hiệu nghiệm chữa trị cho bọn trẻ chúng tôi mỗi khi đứa nào bị loài kiến cóc đốt sưng mọng giống hệt như bị ong châm. Chỉ cần lấy một hạt cỏ may lăn đi lăn lại là sau mươi, mười lăm phút vết cắn tịt hẳn, không còn đau buốt nữa.
   
Hoa cỏ may ơi, những bông hoa li ti bé nhỏ trải tím một thời tuổi thơ xưa tôi cắp sách đến trường, đã để lại trong tôi và bạn bè tôi bao luyến nhớ ngọt ngào, bao kỷ niệm thân thương. Kể cũng lạ, ở đời có những loại cỏ dại như hoa cỏ may, tưởng chẳng có tác dụng gì, chỉ là thứ có vô dụng, nào ngờ lại gắn bó thiết tha với tuổi thơ của tôi đến thế. Tôi thầm cảm ơn hoa cỏ may đã cho tôi những ngày ấu thơ hồn nhiên, say đắm, cho tôi tình yêu thuở học trò, tình bạn, tình quê hương sâu nặng không bao giờ nhạt phai như một giai điệu không lời ngọt ngào đưa tôi vào tuổi thành niên với bao dự định, khát khao và hy vọng.
09/08/2011 Đăng bởi Phong Hoa Tuyết Nguyệt
5 trong số 6
ối bác PHTN tràn trề tâm hồn văn chương nhỉ?
Đi Đà Lạt hay nơi nào đó lãng mạn mà "vẽ bằng văn chương" em ơi. Chứ sống ở đô thị thì ..văn sẽ cụt lắm zzz
09/08/2011 Đăng bởi Usagi Tsukino
6 trong số 6
Cảnh bình minh ở khu vườn nhà em thật đẹp. Vạn vật như bừng tỉnh. Khắp nơi, khắp phía trong vườn đều có hoa. Hoa phủ tràn ngập, hoa nở muôn hình muôn vẻ, hoa tầng tầng lớp lớp như một đốm lửa rực rỡ trong không gian. Mỗi hoa đều có một hình dáng, hương vị riêng. Hoa mận trắng muôn muốt, rung rinh toả hương dìu dịu. Hoa sứ trắng tinh khiết với mùi hương ngào ngạt. Hoa hướng dương vàng rực như những ông mặt trời bé con. Hoa hồng kiêu hãnh vươn lên như một rừng công chúa. Cánh đỏ thắm, mịn màng còn đọng lại những giọt sương long lanh. Bụi râm bụt đỏ ối, được nắng chiếu sáng rực như những chiếc lồng đèn. Tô điểm thêm cho vườn hoa là những chú bướm vàng, bướm trắng dập dờn bay lượn. Bình minh ở khu vườn nhà em tuyệt đẹp.
09/08/2011 Đăng bởi huynhdai
Bạn cũng có thể quan tâm
Nơi bạn đang sống ra sao? Các bạn hãy miêu tả một vài nét để mình có thể hình dung về nó đc ko? ;-)
ai biết văn tả cảnh thiên nhiên không chỉ mình với!
hãy viết 1 bài văn tả cảnh sông nước
những yếu tố biểu cảm trong bài Lập dàn ý cho bài văn tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm
Bạn hãy miêu tả mái tóc của Phan Đình Tùng ?
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp