Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
viet bai tap lam van so 3-van tu su (lop 9)
ai giup em voi hom nay em viet rui
ai thuong tinh cuu mang em voi
Nghệ thuật | Ngoại ngữ 25/11/2010 Đăng bởi NTHT-NDH-777622
Câu trả lời
1 trong số 17
cho xin cái đề ^^

Mọi thắc mắc xin liên hệ:
yahoo: nst_10a1        mail: nst_10a1@yahoo.com
Hoặc click chuột vào tên "Nguyễn Song Tùng" và click tiếp vào "Hỏi người này"

Nếu thấy câu trả lời nào hay hãy click “ Câu trả lời hay nhất “
Thân !

"Tôi ko chắc câu trả lờii của tôi sẽ là câu trả lời bạn đang tìm
Nhung tôi chắc tôi sẽ giúp bạn hết sức và cho bạn những lời khuyên tốt nhất”

Song Tùng,
27/11/2010 Đăng bởi Nguyễn Song Tùng
2 trong số 17
e co len nhe.  chi luon ung ho em
01/12/2010 Đăng bởi Chưa đặt tên
3 trong số 17
ban hay lap dan y
06/10/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
4 trong số 17
vo van mau.com co day ra so hoi den bao gio ha ban
07/10/2011 Đăng bởi kutelovely
5 trong số 17
tui hoc lop 7 ne muon toi giyp k
15/10/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
6 trong số 17
tu lam dj mjh cug hok pjet lam nhu the nao nua ne
11/11/2011 Đăng bởi mai phan ngoc hang
7 trong số 17
mjh rat vuj vj mjh da tim duoc nhug baj van rat hay hjhj
11/11/2011 Đăng bởi mai phan ngoc hang
8 trong số 17
chai oi hk co de co 3 nhi~!!!(T_T)
24/11/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
9 trong số 17
@@
25/11/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
10 trong số 17
Đề 2:

Nhân một chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ,tôi gặp người sĩ quan đang đứng thắp hương cho người đồng đội đã mất.Tôi và người sĩ quan đó trò chuyện rất vui vẻ và thật tình cờ tôi biết được người sĩ quan này chính là anh lính lái xe trong "Bài Thơ Về Tiểu Ðội Xe Không Kính" của Phạm Tiến Duật năm xưa.
Người sĩ quan kể với tôi rằng cuộc kháng chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt,những con đường huyết mạch nối giữa miền Nam và miền Bắc lại là nơi ác liệt nhất.Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm dội xuống những con đường này nhằm cắt đứt sự tiếp viện của miền Bắc cho miền Nam.Trong những ngày tháng đó anh chính là người lính lái xe làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực,vũ khí,đạn dược...trên con đường TS này.Bom đạn của giặc Mỹ đã biến cho những chiếc xe của các anh không còn kính nữa.Nghe anh kể,tôi mới hiểu rõ hơn về sự gian khổ ác liệt mà những người lính lái xe phải chịu đựng ngày đêm.Nhưng không phải vì thế mà họ lùi bước,họ vẫn ung dung lái những chiếc xe không kính đó băng băng đi tới trên những chặn đường.Họ nhìn thấy đất,nhìn thấy trời,thấy cả ánh sao đêm,cả nhưng cánh chim sa,họ nhìn thẳng về phía trước,phía ấy là tương lai của đất nước được giải phóng,của nhân dân được hạnh phúc,tự do.Người sĩ quancòn kể với tôi rằng không có kính cũng thật bất tiện nhưng họ vẫn lái những chiếc xe đó,bụi ùa vào làm những mái tóc đen xanh trở nên trắng xóa như người già,bọn họ cũng chưa cần rửa rồi nhìn nhau cất tiếng cười ha ha.Ôi! tiếng cười của họ sao thật nhẹ nhõm.Gian khổ ác liệt,bom đạn của kẻ thù đâu có làm họ nãn chí,sờn lòng.Những chiếc xe không kính lại tiếp tục băng băng trên những tuyến đường ra trận,gặp mưa thì phải ướt áo thôi.Mưa cứ tuôn cứ xối nhưng họ vẫn chưa cần thay áo và cứ ráng lái thêm vài trăm cây số nữa,vượt qua những chặng đường ác liệt,đảm bảo an toàn cho những chuyến hàng rồi họ nghĩ mưa sẽ ngừng,gió sẽ lùa vào rối áo sẽ khô mau thôi.Khi được học "Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính" tôi cứ luôn suy nghĩ rằng những khó khăn gian khổ ác liệt đó chỉ có nhân vật trong bài thơ mới vượt qua được nhưng đó là những suy nghĩ sai lầm của tôi bởi được gặp,được trò chuyện với người chiến sĩ lái xe năm xưa,tôi mới hiếu rõ hơn về họ.Họ vẫn vui tươi,tinh nghịch.Bom đạn của giặc Mỹ ngày đêm nổ sát bên tai phá hủy con đường,cái chết luôn rình rập bên họ nhưng họ vẫn là những con người lạc quan,yêu đời.Anh sĩ quan lại kể cho tôi nghe trên những cung đường vận chuyển đó anh luôn được gặp những người bạn,những người đồng đội của anh.Có những người còn,có những người đã hy sinh...Trong những giây phút gặp gỡ hiểm hoi đó,cái vắt tay qua ô cửa kính vỡ đã làm cho tình đồng đội của họ thấm thiết hơn rồi những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm với những cái bát,đôi đũa dùng chung,quây quần bên nhau như một đại gia đình của những người lính lái xe TS.Rồi những giây phút nghỉ ngơi trên chiếc võng đu đưa,kể cho nhau nghe sự ác liệt của những cung đường đã đi qua.Sự dũng cảm của các cô gái thanh niên xung phong luôn đảm bảo cho những chuyến xe thông suốt.Đúng là con đường của họ đang đi,nhiệm vụ của họ đang làm vô vùng nguy hiểm.Bom đạn Mỹ hạ xuống bất cứ lúc nào,cả ngày lẫn đêm.Anh sĩ quan còn nói cho tôi biết những chiếc xe ấy không chỉ mất kính mà còn mất cả đèn,rồi không có mui xe,thùng xe rách xước,những thiếu thốn này không ngăn cản được những chiếc xe vẫn chạy băng băng về phía trước,phía trước ấy là miền Nam ruột thịt.Nghĩ đến hình ảnh những chiếc xe băng băng về phía trước tôi lại nghĩ đến những người lính lái xe.Họ thật dũng cảm,hiên ngang,đầy lạc quan,có chút ngang tàng nhưng họ sống và chiến đấu vì Tổ Quốc,vì nhân dân.Những chuyến hàng của họ đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc ta:chiến thắng mùa xuân năm 1975,giải phóng miền Nam,thống nhất đất nước.
Tôi và anh sĩ quan chia tay nhau sau cuộc gặp gỡ và nói chuyện rất vui.Tôi khâm phục những người lính lái xe bởi tình yêu nước,ý chí kiên cường của họ và tôi hiểu rằng thế hệ chúng tôi luôn phải ghi nhớ công ơn của họ,cần phải phấn đấu trở thành công dân gương mẫu,nắm vững khoa học,kĩ thuật để xây dựng một đất nước văn minh,hiện đại.
09/12/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
11 trong số 17
dễ ợt
14/11/2012 Đăng bởi Chưa đặt tên
12 trong số 17
Trong ngăn ký ức ngày hôm qua của mình,tôi có thể quên nhiều thứ nhưng không thể quên lần trót xem trộm nhật ký của Mai .
      Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi.Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé xíu nên tôi hiểu Mai rất rõ .Mai xinh xắn và dễ mến:mái tóc dài đen mượt,cái miệng chúm chím thật đáng yêu.Mai thông minh,học giỏi và rất tình cảm với bạn bè .
      Một lần tôi đến nhà Mai mượn sách.Mai đang mải làm bánh nên để tôi tự tìm.Cả một tủ sách khiến tôi hoa mắt.Tôi phát hiện ra một khe hở nhỏ cạnh kệ sách,tôi tò mò lôi từ đó ra một quyển sổ nhỏ và mở ra xem.Không!Tôi vội vàng gập lại và định để vào chỗ cũ.Nhưng tôi lại ngập ngừng,tôi muốn biết thêm về Mai,muốn biết Mai ghi nhật kí như thế nào?Tôi không kìm được tay mình tiếp tục mở cuốn sổ và cũng không kìm được mắt mình đọc nó.Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào.“Trời ơi ! lẽ nào cuộc sống của Mai là như vậy ?”Bỗng tôi giật bắn mình,Mai  xuất hiện ngay trước mặt.Tay tôi run bắn,cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất,tôi đứng trân trân,bất động,không nói được lời nào.Tôi chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng,đôi môi run rẩy đầy tức giận của Mai.Tôi vụt chạy đi,lòng nặng trĩu ..
      Đó là lần đầu tiên tôi thấy Mai giận dữ như vậy.Tôi chạy,chạy như trốn ánh mắt ấy,tôi muốn khóc quá.Tôi rất sợ,sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi,sợ cả chính việc mình vừa làm.Về đến nhà tôi đóng sập cửa phòng lại,thở hổn hển,bần thần ngồi xuống ghế,tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy ?Tại sao tôi không chiến thắng được sự tò mò của chính mình?Tại sao?Tôi buồn bực quăng cả chồng sách xuống đất.Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt không yên .
    Đêm đó tôi trằn trọc mãi.Tôi ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đến lớp.Tôi suy nghĩ miên man,nhớ lại những trang nhật ký đầy nước mắt của bạn.Làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc,suốt ngày Mai phải nghe những trận cãi vã của bố mẹ.Tôi không tin vào những gì mình đã đọc.Càng nghĩ,tôi càng thương Mai.Tôi tưởng tượng ra hình bóng Mai cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà tôi đã tưởng mình hiểu về Mai rõ lắm.Tôi muốn chia sẻ cùng Mai,muốn an ủi và làm hoà với bạn.Nhưng tôi lo Mai vẫn trách móc, vẫn giận tôi và bạn sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào nữa bởi tôi đã cố tình xen vào bí mật đau buồn mà Mai hằng cất giữ trong sâu thẳm trái tim mình.Cứ thế,suốt một đêm trường tôi không sao thoát khỏi sự ăn năn,day dứt…
  Sáng hôm sau,tôi đến lớp một mình.Tôi tự nhủ  lòng sẽ đến xin lỗi Mai nhưng tôi vẫn vô cùng lo lắng.Mặc dù vậy, tôi đã không thực hiện được ý định của mình vì hôm sau và những ngày sau đó Mai không đến lớp.Vì hoàn cảnh riêng của gia đình,Mai đã chuyển về quê để học .
      Mong rằng,sẽ có lúc tôi gặp lại Mai để xin lỗi bạn,và tôi cũng cầu mong những nỗi buồn của Mai sẽ vợi đi theo năm tháng.Tôi tin tưởng một tương lai rộng mở,sáng tươi sẽ đến với người bạn của tôi.Và tôi nữa,tôi tự hứa với mình sẽ chẳng bao giờ lặp lại sai lầm dại dột thuở ấu thơ .
23/11/2012 Đăng bởi Chưa đặt tên
13 trong số 17
co leen em
22/11/2013 Đăng bởi oOo Yến Nhi OoO
14 trong số 17
@@
25/11/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
15 trong số 17
hay quá
04/12/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
16 trong số 17
Có nhiều kỷ niệm trong quá khứ mà có thể bạn đã quên nhưng đôi khi bất chợt những lúc ngồi một mình nghĩ về quá khứ bạn chợt nhớ lại được một vài điều mà có khi bạn cảm thấy vui, có khi cảm thấy xấu hổ, có khi cảm thấy buồn. Và tất nhiên, tôi cũng không phải là ngoại lệ vì hôm qua trong lúc ngồi đợi Ngân ở chiếc ghế đá trước hành lang, dưới táng cây phượng để cùng nhau về sau buổi học ở lớp. Vô tình, tôi đã nghĩ về khoảng thời gian thuở bé mà tôi và Ngân đã cùng nhau lớn lên, cùng chơi đùa, cùng học với nhau. Bất chợt, một kỷ niệm mà tưởng chừng tôi đã quên lại hiện về trong tôi khiến cho tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Đó là lần đầu tiên, và là lần duy nhất tôi đã trót xem nhật ký của Ngân mà đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn không thể nào quên được lúc ấy.                                                                      Ngân là một cô gái đáng yêu, tính tình hòa nhã và học rất giỏi nên được rất nhiều người yêu mến. Sau giờ học ở trường, chúng tôi thường hay học nhóm cùng nhau để Ngân giúp tôi học tốt hơn môn Toán mà tôi sợ nhất. Là một người bạn lớn lên bên nhau từ thuở bé nên giữa chúng tôi dường như đã thân nhau đến mức có thể xem như là chị em trong nhà. Trong một buổi chiều đến nhà Ngân để cả hai cùng ôn thi chuyển cấp lên lớp 10. Tôi đã rất thích thú trong khi giải lao tôi được Ngân giới thiệu về tủ sách của mình, lúc đó tôi đã hoa cả mắt vì có quá nhiều sách trên giá tủ. "Thép đã tôi thế đấy !, Nghìn lẻ một đêm, Đi tìm thời gian đã mất,..." 2 mắt tôi tròn xoe vì không thể tin được những gì tôi muốn đọc bấy lâu đều ở đây.
Ngân thấy tôi có vẻ thích thú nên đã bảo:
- Thích lắm hả, cho cậu đọc thoải mái luôn đấy.
- Thật chứ!
Cảm giác của tôi lúc ấy giống như tìm thấy một kho báu mà mình đang mơ ước vậy. Bất chợt, tiếng của mẹ Ngân vọng từ dưới nhà lên.
- Ngân ơi! xuống chở mẹ ra chợ mua ít đồ về nấu cơm tối nào.
- Dạ, con xuống ngay.
Ngân đáp lời mẹ và quay sang bảo với tôi.
- Cậu cứ ở đây xem sách đi nhé, tớ xuống đèo mẹ ra chợ mua ít đồ rồi về ngay.
Tôi đáp:
- Ừ cậu đi đi, tớ xem cuốn "Nghìn lẻ một đêm" này nhé.
Nói rồi, Ngân vội chạy xuống dưới nhà để chở mẹ ra chợ bằng chiếc xe đạp mà mỗi ngày Ngân và tôi cùng đi học. Chỉ còn lại mình tôi trong căn phòng nhỏ của Ngân, tôi hí hửng lướt qua lướt lại giá sách của Ngân để tìm tập đầu tiên của cuốn sách mà tôi muốn đọc. Bất chợt, tôi thấy có một lỗ hổng trên giá sách do đứng từ đầu bên này nhìn sang, cảm thấy hơi lạ nên tôi đưa tay lên xem. Trong khe hổng ấy là một cuốn sổ màu hồng nhỏ nhắn xinh xinh, tôi tò mò lôi nó ra và mở ra xem. "Không!" bỗng nhiên tôi giật mình, một tay bụm miệng ngạc nhiên vì đây là cuốn nhật ký của Ngân. Hai tay tôi vội vàng gập cuốn nhật ký lại và định để lại chỗ cũ như lúc ban đầu. Khi đưa trả cuốn nhật về chỗ cũ, tôi ngập ngừng vì muốn biết bên trong Ngân đã viết những gì. Sự kích thích đã làm tôi đánh liều và nghĩ rằng từ nhà ra chợ cũng hơn một cây số và mẹ Ngân cần mua đồ có thể sẽ không về sớm. Cứ như thế, tôi dán mắt vào đọc nhật ký của Ngân. Tôi đọc thật nhanh và cảm giác đầu óc bàng hoàng vì tôi đang làm một việc mà tôi không nên làm, một phần sợ Ngân bắt gặp. Tôi dường như quên hết mọi thứ xung quanh và không để ý rằng ngân sắp về. Bỗng dưng:
- Hù! Cậu đang làm gì đấy.
Tiếng Ngân phát ra từ sau lưng làm tôi giật hết cả người. Lúc này, hai tay của tôi bỗng dưng run mạnh và đánh rơi cuốn nhật ký của Ngân xuống đất. Một ánh mắt tức giận phát ra từ Ngân khiến tôi như bất động, đôi môi lắp bắp không nói nên lời. Ngân đang nhìn tôi và đôi mắt của cậu ấy đã rưng rưng nước mắt. Có lẽ lúc đó, Ngân đã rất giận nên không nói lời nào nữa mà đôi mắt đã dần dần xuất hiện nước mắt.
- Tớ, tớ, tớ...
Tôi cuống cuồng không biết phải giải thích như thế nào với Ngân, vội vàng cúi xuống nhất cuốn nhật ký và để vào chỗ cũ thật nhanh. Ngân vẫn đang nhìn tôi với ánh mắt tức giận như muốn phát lửa, còn tôi thì quá xấu hổ và run rẩy không biết nên làm thế nào. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Ngân tức giận như vậy, và tôi cảm thấy sợ, cảm thấy có lỗi nhiều mà không thể nói được hai từ xin lỗi với cậu ấy. Mãi đến một lúc sau, giọt nước mắt của Ngân đã rơi xuống, lúc này tôi vội vàng chạy đến và xin lỗi Ngân rất nhiều lần. Tôi không biết lúc đó xử sự như vậy có còn kịp nữa không chỉ biết vội lau thật nhanh nước mắt của Ngân. Tiếng thút thít từ khóe họng của Ngân phát ra, tôi đã ôm cậu ấy và nói:
- Cậu,... Cậu cho tớ xin lỗi, tớ xin lỗi.
Ngân đẩy tôi ra và nhìn tôi cười phá lên, nhéo tôi một cái thật đau.
- Đồ quỷ! ai cho phép cậu đọc nhật ký của tớ chứ hả.
- Á!
- Cũng may là nhật ký tớ chỉ viết lung tung về mấy giờ học cảm thấy buồn ngủ. Nếu viết thứ khác thì đã lộ hết rồi.
Lúc này tôi ngẩn người ra không biết làm gì nữa. Một phần xấu hổ, một phần cảm thấy có lỗi, cảm giác đan xen khiến tôi vừa ngượng vừa khó xử.
- Tha cho cậu lần này, lần sau mà lén phén nữa tớ cho cậu nghỉ chơi luôn.
- Tớ,... tớ xin lỗi.
- Được rồi, đùa với cậu chút thôi, xuống giúp tớ xử lý đống rau rồi lát tớ chở cậu về.

Phù! một tiếng thở phào nhẹ nhõm, hai chân lững thững bước theo Ngân xuống dưới nhà. Khi cùng Ngân ngồi nhặt rau tôi không nói được lời nào còn Ngân thì cứ nhìn tôi mà cười khúc khích khiến tôi xấu hổ vô cùng. Năm giờ chiều, sau khi đã nhặt xong rau, Ngân chở tôi về, vừa đi vừa nói chuyện nhưng tôi vẫn cảm thấy rất ngại với Ngân. Về tới nhà, ngồi xuống ghế mà đầu óc của tôi không một chút ngừng suy nghĩ về mọi việc xảy ra lúc chiều. Tôi cảm thấy giận bản thân vì sao không kiềm chế được mình, vì sao lại làm như thế với Ngân. Tất cả suy nghĩ dồn vào khiến tôi cảm thấy giận chính mình và bỗng dưng khóc không sao ngừng lại được. Cho đến tận lúc đi ngủ mọi thứ vẫn cứ như thế dày vò cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ. Không biết hôm sau, gặp Ngân tôi nên nói gì, làm gì để không cảm thấy ái ngại về hành động của mình nữa.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình ăn năn, hối hận và không biết xử trí như thế nào để Ngân không còn giận tôi nữa. Tôi tự nhủ với bản thân phải đối xử tốt hơn với Ngân vì cậu ấy đã tha thứ cho tôi và không quên nhắc nhở mình không được đụng chạm vào đồ người khác khi chưa được cho phép. Có lẽ, đây là bài học đắc giá mà tôi phải nếm để biết trân trọng hơn tình bạn của tôi và Ngân.
12/12/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
17 trong số 17
hay
22/12/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
Bạn cũng có thể quan tâm
viet mot doan van ve tinh than hoc tap cua lop em voi cau truc cau: tu.... den ; chung ta co ..... đo la
giai bai tap gdcd lop 7 bai2
nhung tac pham van hoc viet ve thoi tho au cua Bac Ho
viet mot doan van ngan viet ve mot ngay lam viec cua minh
cho chau hoi hoat dong van hoa la gi,hoat dong the thao la gi
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp