Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
Hcminh được công nhận danh nhân văn hóa vào khi nào?
Tư cách dự thi | Tuyển sinh 01/04/2010 Đăng bởi Search User
Câu trả lời
1 trong số 12
Nếu tìm bằng Google với từ khóa "danh nhân văn hóa unesco", chúng ta thu được gần 30 ngàn kết quả, đa số liên quan đến câu hỏi "Hồ Chí Minh có được công nhận là danh nhân văn hóa thế giới hay không?"

Trước hết, cần biết là tổ chức UNESCO không có danh hiệu "danh nhân văn hóa", theo nghĩa sau: (a) UNESCO không có tiêu chí cụ thể để công nhận một danh nhân văn hóa thế giới, (b) UNESCO không có lễ trao tặng danh hiệu cho một danh nhân văn hóa, và (c) UNESCO cũng không lưu trữ một danh sách vinh danh các cá nhân đại diện tiêu biểu cho văn hóa của một dân tộc hoặc có đóng góp quý báu cho quốc tế. Ngược lại, UNESCO duy trì một danh sách "di sản thế giới" gồm 890 thực thể (tính đến thời điểm hiện tại 9/2009) ở đây. Vì thế, nếu ai hiểu khái niệm "danh nhân văn hóa" như là một danh hiệu do UNESCO phong tặng thì không đúng.

Tuy nhiên, nếu nói UNESCO chưa bao giờ công nhận Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa cũng không đúng. Ngày 20 tháng 11 năm 1987, Đại hội đồng UNESCO họp tại Paris, đã thông qua một nghị quyết chung gồm nhiều vấn đề, một trong số đó liên quan đến lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh cố Chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1990:

18.65 Kỷ niệm trăm năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Đại hội đồng,

- Xét rằng việc kỷ niệm quốc tế các ngày lễ liên quan đến các nhân vật văn hóa và trí thức nổi tiếng sẽ góp phần vào việc thực hiện các mục tiêu của tổ chức UNESCO và làm tăng sự hiểu biết quốc tế,

- Theo Nghị Quyết 18 C/Resolution 4.351 liên quan đến việc tưởng nhớ những ngày lễ của những nhân vật và sự kiện nổi tiếng đã đặt dấu ấn trên tiến trình phát triển của nhân loại,

- Để ý thấy rằng năm 1990 sẽ đánh dấu 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, một anh hùng giải phóng dân tộc của Việt Nam và một danh nhân văn hóa,

- Xét rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh, một biểu tượng nổi bật của sự cả quyết của dân tộc, đã cống hiến cả cuộc đời vì sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam, cống hiến cho sự đấu tranh chung của loài người vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội,

- Xét rằng sự đóng góp quan trọng và nhiều mặt của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật là kết tinh truyền thống văn hóa lâu đời hàng ngàn năm của dân tộc Việt Nam, và những tư tưởng của Người là hiện thân của nguyện vọng dân tộc trong việc khẳng định bản sắc văn hóa của mình và khuyến khích sự hiểu biết lẫn nhau,

1. Khuyến nghị các quốc gia thành viên là hãy tham gia tưởng nhớ 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh bằng cách tổ chức các hoạt động khác nhau để bày tỏ sự tưởng nhớ, nhằm lan tỏa sự hiểu biết về tính vĩ đại của tư tưởng và hành động của Người trong việc giải phóng dân tộc;

2. Yêu cầu Tổng Thư Ký UNESCO tiến hành những bước cần thiết để ăn mừng 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, và nỗ lực hỗ trợ các hoạt động tưởng niệm được tổ chức nhân dịp này, đặc biệt là những hoạt động diễn ra tại Việt Nam.

Nguồn: http://unesdoc.unesco.org/images/0007/000769/076995E.pdf

Theo đài RFA, thì quá trình đi đến điều 18.65 của Nghị Quyết ngày 20/11/1987 như sau:

... ông Võ Đông Giang, bộ trưởng, chủ tịch Ủy ban quốc gia UNESCO của Việt Nam viết gửi tổng giám đốc UNESCO, ông Amadou Mahtar M’Bow ngày 14 tháng tư năm 1987:
“Nhân dân Việt Nam sẽ tổ chức trọng thể kỉ niệm lần thứ 100 ngày sinh của chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/1990).

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị anh hùng dân tộc, đồng thời là nhà văn hóa xuất sắc của Việt Nam. Do vai trò và cống hiến vô cùng to lớn của chủ tịch Hồ Chí Minh trong sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, và sự gắn bó cuộc đời họat động của người với sự nghiệp đấu tranh chung của các dân tộc trên thế giới vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội; do những đóng góp to lớn của người vào việc gìn giữ và phát triển bản sắc văn hóa Việt Nam, chúng tôi nghĩ rằng kỉ niệm lần thứ 100 ngày sinh của chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ có ý nghĩa quan trọng đối với dân tộc Việt Nam, mà còn có ý nghĩa quốc tế lớn lao.”

Những vận động của Hà Nội

Sau khi đề nghị Đại hội đồng khóa 24 của UNESCO thông qua nghị quyết kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh của ông Hồ, và ghi tên ông Hồ vào danh sách danh nhân thế giới sẽ được tổ chức kỷ niệm vào năm 1990.

Đề nghị ấy đựơc đại hội đồng khóa 24 của UNESCO chấp thuận và phần bịên minh của ông Võ Đông Giang được ghi nguyên văn trong bản nghị quyết. Văn bản này được ghi lại trong hồ sơ lưu trữ của đại hội đồng khóa họp thứ 24 tại Paris từ 20 tháng 10 đến 20 tháng 11 năm 1987, ở trang 134, mục 18.65 [xem bản dịch ở trên].

Phần cuối bản nghị quyết đề nghị tổng giám đốc UNESCO có các bước đi thích hợp để kỷ niệm ngày sinh thứ 100 của chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng thời hỗ trợ các họat động kỷ niệm được tổ chức nhân dịp này, nhất là với những hoạt động ở Việt Nam.

Như vậy, nghị quyết vinh danh ông Hồ Chí Minh của UNESCO là có thật, theo đề nghị của phái đoàn Việt Nam và dựa trên những điều phái đoàn Việt Nam đưa ra để biện minh. Cùng với ông Hồ, còn có một số nhân vật khác, trong đó ở Á Châu, có ông Nehru của Ấn độ.

Nguồn: UNESCO có vinh danh ông Hồ Chí Minh hay không?

Vì nghị quyết đưa ra năm 1987, nhưng tới 1990 mới là kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hồ Chí Minh, trong thời gian đó đã có nhiều sự thay đổi [trên thế giới cũng như trong tổ chức UNESCO], cộng với sự phản đối của cộng đồng người Việt hải ngoại, nghị quyết trên đã không được thi hành [tuy nhiên, cũng chưa có văn bản nào chứng tỏ nghị quyết trên đã bị hủy bỏ bởi UNESCO]:

Tiến sĩ Nguyễn Văn Trần: “Đến Năm 1990 thì biến cố Đông Âu đã làm cho tất cả những người có thiện cảm với Hồ Chí Minh, người Pháp có thiện cảm với Hồ Chí Minh thì đều thay đổi hết. Có cái cơ may nữa là ông Tống Giám Đốc M'Bow (người Phi Châu da đen) hết nhiệm kỳ và không được bầu lại, và ông Frederico Meillor (người Tây Ban Nha) được bầu làm tân Tổng Giám Đốc UNESCO. Ông Meillor là người không có cảm tình với cộng sản như ông M'Bow nên đó là một thuận lợ cho chúng tôi. Và yếu tố mà tôi nghĩ là có tính quyết định, đó là chúng tôi chứng minh được Ngày 19 Tháng 5 không chắc là cái ngày sanh thiệt của Hồ Chí Minh, và một tổ chức văn hoá - khoa học thì không thể chấp nhận một điều không chính xác.
Sau đó UNESCO mời chúng tôi lại để trả lời. Giám Đốc Đông Nam Á Sự Vụ lúc đó là một người Lào đã trả lời chúng tôi rằng "Chúng tôi không có quyền huỷ bỏ cái nghị quyết. Chúng tôi chỉ làm được một việc là không thi hành cái nghị quyết đó. Và chúng tôi thông báo cho ông biết rằng Thị Xã Paris không tham dự, Chính Phủ Pháp không tham dự, UNESCO không tham dự, và UNESCO không tổ chức cái lễ đó tại trụ sở UNESCO và cũng không thi hành cái nghị quyết là sẽ trợ cấp một khoản cho Hà Nội tổ chức tại Hà Nội". Và họ thông báo thêm rằng Toà Đại Sứ Việt Nam ở Paris thuê 2 phòng ở trong trụ sở UNESCO để tổ chức. Lúc đó chúng tôi phản đối nên họ rút lại chỉ còn 1 phòng thôi.

"
Nhà báo Bùi Tín lúc đó đang có mặt ở Hà Nội, và có tham dự lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Hồ. Đựơc hỏi về sự tham gia và hỗ trợ của UNESCO đối với họat động ấy, như đựơc ghi trong nghị quyết vinh danh, ông nói: “Vâng. Tôi tham dự cái buổi lễ đó vào buổi sáng Ngày 19-5-1990. Tuyệt nhiên không có một đại diện nào của UNESCO tham dự ở đấy cả. UNESCO không có một đại biểu nào đến dự cả.”

Nhà báo Bùi Tín sau đó đã đến trụ sở của UNESCO ở Paris để tìm hiểu thêm và cho biết:

“Tôi đã đến tận UNESCO để tìm và tôi đã gặp bà Elisabeth là người phụ trách thư viện của UNESCO lớn lắm và bà nắm tất cả hồ sơ chính thức của UNESCO, và bà ấy cũng biết ngay và trả lời tôi trong khoảng 40 phút về nội dung của vấn đề này. Bà xác định rõ là lúc đầu có một nghị quyết có thật của UNESCO nhưng mà nghị quyết đó là thông qua cái đề nghị viết sẵn của đoàn Việt Nam.

Thế nhưng trước ngày kỷ niệm hoặc một năm thì cả một phong trào chống đối rất là mạnh mẽ, do đó mà UNESCO chủ trương là không đứng ra để tổ chức cái đó nữa và để cho Việt Nam muốn tổ chức như thế nào thì tuỳ nhưng mà không được lấy danh nghĩa UNESCO. Lúc bấy giờ ông Tổng Thư Ký UNESCO nói rằng nếu muốn xoá bỏ nghị quyết đó thì phải có Đại Hội Đồng UNESCO, mà Đại Hội Đồng UNESCO thì 5 năm mới họp một lần, do đó phải 3 năm nữa mới có thể trình vấn đề đó được.

Cho nên chủ trương của chúng tôi là như thế này, tức là không cung cấp tài liệu và tài chính cho cái kỷ niệm này và cũng không tham dự chính thức cái tổ chức này ở bất cứ đâu, và ngay ở Pháp là trụ sở của UNESCO cũng sẽ không tổ chức gì hết. Nếu phía Việt Nam muốn thì phải thuê một cái phòng nhỏ của UNESCO và cũng không được niêm yết một tài liệu nào nói rõ là UNESCO chủ trương tổ chức lễ kỷ niệm này để coi ông Hồ là danh nhân văn hoá thế giới."

Đó cũng chính là điều mà ông Trần phát biểu và đó cũng chính là điều đựơc ghi lại trong bài báo về lể kỷ niệm này của tác giả Văn Chấn trong báo An Ninh Thế Giới, số 177 ra ngày 18/5/2000, trang 34, nguyên văn như sau:

"Về phần nội dung buổi lễ, ta có thay đổi chút ít. Đồng chí đại sứ của ta không đọc bài diễn văn dài về Bác, mà thay vào đó là đồng chí Nguyễn Kinh Tài, đại sứ bên cạnh UNESCO, đọc diễn văn ngắn nói về ý nghĩa lễ kỷ niệm, đọc quyết định của đại hội đồng UNESCO về kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Bác. Chủ tịch Hội đồng người Việt tại Pháp phát biểu ý kiến về công lao của Bác Hồ đối với dân tộc và thế giới; cuối cùng là chương trình xem văn nghệ do đòan cải lương trong nứơc sang phục vụ."

Nguồn: UNESCO có vinh danh ông Hồ Chí Minh hay không?

Hy vọng là đã trả lời được câu hỏi của bác Khách về vấn đề này...
22/04/2010 Đăng bởi GA.minhphuong
2 trong số 12
Vậy mà sáng ngày 12/01/2011 Mr Nguyễn Minh Triết - President của Việt Nam đọc lời khai mạc tại Đại hội XI (đại hồi xì chứ không phải 11 đâu nhé!) rằng ông HCM là Danh nhân VH thế giới. Đúng là không biết ngượng mồm!
12/01/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
3 trong số 12
ngu thế năm 2011
28/02/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
4 trong số 12
Trả lời vậy mà cũng trả lời. Phần đầu thì còn có thể chấp nhận được, chứ phần thứ hai, thì trước khi phát biểu làm ơn xem lại nguồn giùm. RFA , Mr Bùi Tín ,... là gì. RFA là trang chống cộng, Mr Bùi Tín lúc đó đã xin tị nạn chính trị ở Pháp. Hai nguồn như vậy liệu có trung lập và khẳng định được tính giá trị pháp lý không ? Chuyện nữa là ngay cả người viết bài cũng không khẳng định được tính xác thật của nguồn tư liệu của mình:" nghị quyết trên đã không được thi hành [tuy nhiên, cũng chưa có văn bản nào chứng tỏ nghị quyết trên đã bị hủy bỏ bởi UNESCO]". (?!) ( đã hơn 20 năm rồi, vậy mà vẫn chưa có nguồn chính thức được àh, tệ thế)

Còn muốn biết chính xác là Chủ Tịch Hồ Chí Minh có được công nhận là " Danh Nhân Văn Hoá" hay không, thì tại sao không vào trang web chính thức của UNESCO để tìm hiểu.

Trong phần Vietnam, Celebration of anniversaries của UNESCO có ghi như thế này:

Centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture (1990)

Nguồn: http://www.unesco.org/new/en/unesco/worldwide/asia-and-the-pacific/viet-nam/

Như vậy là có thể hiểu được tính chính xác của nguồn RFA và của Mr Bùi Tín rồi. Cái loại bán nước cầu vinh rồi quay lại sủa vào chính cái nơi đã sinh mình ra, nuôi dưỡng mình lớn, là nơi ông bà tổ tiên đã sống,  thì có đáng để xem là người không. Trong văn hoá người Việt, và của hầu hết các nước trên thế giới, tội phản bội luôn là tội nặng nhất.

PS: Nếu ai chưa nghe bài hát Quê Hương thì nên nghe đi.
....
Quê Hương mỗi người chỉ một,

Như là chỉ một Mẹ thôi.

Quê Hương nếu ai không nhớ,

Sẽ không lớn nổi thành người.

Tác giả: Giáp Văn Thạch
04/04/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
5 trong số 12
Mình đang ôn thi chuẩn bị thi môn tư tưởng HCM. Trong bộ câu hỏi của mh cũng có câu này. Và đáp án mà thầy cô chữa là HCM được công nhận danh nhân.............năm 1987.Chuẩn đó.Đáp án trên mạng sai nhiều lắm. Không biết đâu là chính xác nữa.
19/12/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
6 trong số 12
Mình đang ôn thi chuẩn bị thi môn tư tưởng HCM. Trong bộ câu hỏi của mh cũng có câu này. Và đáp án mà thầy cô chữa là HCM được công nhận danh nhân.............năm 1987.Chuẩn đó.Đáp án trên mạng sai nhiều lắm. Không biết đâu là chính xác nữa.
19/12/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
7 trong số 12
Đúng là HCM ngày càng mất giá do Internet, đặc biệt la google. " không có việc gì khó, sợ không có google"
11/01/2012 Đăng bởi Chưa đặt tên
8 trong số 12
Theo tôi thì thực tế cuối cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh có được công nhận hay không thì không quan trọng nữa. Vì thứ nhất, năm 1987 cả thế giới và tổ chức UNESCO đã họp lại và nhất trí 100% phiếu bầu công nhận, thứ hai, trong lòng người dân Việt Nam cũng như toàn thế giới đều vinh danh Chủ tịch như là 1 vị anh hùng giải phóng dân tộc, anh hùng văn hoá... trong lòng họ. Chỉ cần vậy là đủ rồi.

Còn đối với việc công nhận chính thức, ở đây chúng ta thấy 1 sự nhu nhược, bè phái cũng như bất công trong tổ chức UNESCO, 1 thủ đoạn của bọn phản động.
Cụ thể tôi đã đọc các câu trả lời và thấy câu trả lời của GA.minhphuong có 1 đoạn nói biến cố năm 1990 là may mắn của họ (bọn phản động). Như vậy có thể thấy việc công nhận ở đây mang tính hên xui là nhiều thì mất đi ý nghĩa của văn hoá. Hơn nữa các vị lãnh đạo của UNESCO mới được bầu trong những năm đó lại có lòng ghen ghét, không công minh, lấy tư thù mà quyết định cho nên đánh lẽ phải làm theo quyết định trước đó thì lại gạt bỏ.
Tôi thấy hành động của các vị lãnh đạo ấy cũng như bọn phản động kia giống hệt như hiệp định Paris bị Diệm gạt bỏ năm 1956 vậy.
Tất cả đều chứng minh một điều là bọn phản động không từ thủ đoạn để phá hoại nền CNHX của ta. Chúng cực kì thâm độc!
05/12/2012 Đăng bởi Học lịch sử cho ngày mai
9 trong số 12
vớ va vớ vẩn, Google mà trả lời ko chính xác, tư thù cá nhân của bọn phản động. Toàn nghe mấy bọn linh tinh rùi up lên. Đọc mà lộn tiết
25/06/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
10 trong số 12
Cháu yêu bác
26/06/2013 Đăng bởi Freemen
11 trong số 12
Đây là 55 trường hợp được UNESCO vinh danh. Trường hợp nào đc vinh danh thì sẽ được đúc medal ( kỉ niệm chương).

http://portal.unesco.org/en/ev.php-URL_ID=26018&URL_DO=DO_TOPIC&URL_SECTION=201.html

Câu này là nhắc lại phần đệ trình của ông Võ Đông Giang thôi. Mà nó cũng không có đoạn nào nới chủ tịch HCM là danh nhân văn hoá thế giới cả.


''Centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture (1990)''
02/07/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
12 trong số 12
Không phải bất cứ ai hoạt động và sáng tạo trong lĩnh vực văn hoá đều là nhà văn hoá, mà chỉ được thừa nhận là nhà văn hoá nếu chủ thể hoạt động và sáng tạo đó vươn tới tầm cao của tri thức văn hoá, khoa học…ở thời đại, để từ đó sáng tạo ra những giá trị văn hoá đóng góp xứng đáng vào sự phát triển của nền văn hoá dân tộc và văn hoá nhân loại. Chủ tịch Hồ Chí Minh vượt lên trên những tiêu chí đó để xứng đáng là nhà văn hóa lớn của thế giới.


Trong Nghị quyết Đại hội đồng UNESCO lần thứ 24, khi phong tặng Hồ Chí Minh danh hiệu kép “ Anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hóa lớn” (Vietnamese hero of national liberation anh great man of culture - nguyên văn bản dịch tiếng Anh), UNESCO đã đánh giá: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là một biểu tượng kiệt xuất của sự khẳng định dân tộc, đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội, sự đóng góp quan trọng và nhiều mặt của Chủ tịch Hồ Chí Minh trên các lĩnh vực văn hóa, giáo dục và nghệ thuật là kết tinh của truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam với lịch sử hàng nghìn năm, và những lý tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện khát vọng của các dân tộc trong việc khẳng định bản sắc văn hóa và thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau”.


Hồ Chí Minh được thừa nhận là nhà văn hoá lớn vì trước hết Người đã khởi xướng phong trào đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa đế quốc, giải phóng các dân tộc thuộc địa, giành lại độc lập tự do cho các dân tộc bị bóc lột, phấn đấu vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho muôn người. Đó không phải chỉ là một sự nghiệp chính trị phi thường mà còn là một sự nghiệp văn hoá cao cả.


Chủ tịch Hồ Chí Minh là người đầu tiên đưa chủ nghĩa Mác- Lênin vào Việt Nam, lấy đó làm cơ sở thế giới quan và phương pháp luận cho việc xây dựng nền văn hoá mới ở Việt Nam. Người là kiến trúc sư vĩ đại của công cuộc cải cách và xây dựng nền văn hoá mới ở Việt Nam, tạo ra một cách nhìn mới, một thế giới quan mới, tạo lập một ý thức chính trị, ý thức đạo đức, ý thức pháp luật, ý thức nghệ thuật mới…chưa từng có trong lịch sử văn hoá Việt Nam.


Trên cơ sở chủ nghĩa Mác- Lênin, Hồ Chí Minh đã đánh thức các tiềm năng tinh thần truyền thống Việt Nam, định hướng cho sự ra đời một nền văn hoá mới, một xã hội nhân cách mới. Người là kết tinh truyền thống văn hóa hàng nghìn năm của nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam. Người đã đưa nền văn hóa Việt Nam lên một tầm cao mới và khẳng định bản sắc văn hóa của dân tộc mình trước thế giới cũng như góp phần đưa văn hóa Việt Nam giao lưu, hòa nhập với văn hóa thế giới. Tư tưởng Hồ Chí Minh thể hiện khát vọng của các dân tộc trong việc khẳng định bản sắc, cốt cách văn hóa của dân tộc mình đã hình thành từ những năm 20 của thể kỷ XX. Năm 1924, khi đến thăm Triển lãm nghệ thuật tổ chức tại Matxcơva, Người đã nhấn mạnh: “Mỗi dân tộc phải chăm lo đặc tính dân tộc của mình trong văn hóa nghệ thuật”.[1] Hồ Chí Minh còn có những đóng góp quan trọng trong việc “thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau”giữa các dân tộc mà trước hết là hiểu biết về văn hóa. Đây chính là những chủ trương về văn hóa của các dân tộc cũng như của UNESCO trong xu thế giao lưu, hội nhập, toàn cầu hóa hiện nay.


Hồ Chí Minh là biểu tượng của sự kết hợp hài hoà tinh hoa văn hoá dân tộc và văn hoá nhân loại, thể hiện một cách tiêu biểu và nổi bật sự kết hợp giữa những giá trị nhân văn của dân tộc, những đạo lý của con người Việt Nam với chủ nghĩa Mác - Lênin, chân lý của thời đại và tinh hoa văn hoá nhân loại bao gồm cổ, kim, Đông, Tây. Tư tưởng của Người về văn hóa thể hiện ở ý thức rõ ràng của Người về bản sắc và giá trị của văn hóa dân tộc và tinh hoa văn hóa nhân loại, Người xác định càng thấm nhuần chủ nghĩa Mác - Lênin, càng phải coi trọng truyền thống tốt đẹp của cha ông[2]. Người giáo dục nhân dân: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam” [3].


Với tư cách là chủ thể sáng tạo văn hóa, Hồ Chí Minh là nhà thơ lớn, nhà văn, nhà báo cách mạng vĩ đại.


Sinh thời, Hồ Chí Minh vẫn thẳng thắn khước từ mọi danh hiệu làm văn hóa - nghệ thuật mà mọi người thường gắn cho mình. Đúng là người không chú tâm làm nghệ thuật nhưng sự nghiệp cầm bút vì cách mạng của Người đã để lại cho chúng ta một sự nghiệp văn hóa “vô cùng trong sáng và đẹp đẽ”, vô cùng cao thượng và phong phú” như chính cuộc đời của Người.


Thơ Hồ Chí Minh phần lớn là những bài thơ “đuổi giặc”, bài nào cũng có thể tìm thấy ở đó một ý nghĩa chính trị nhất định, song không bài nào vắng bóng con người. Khát vọng tự do công lý, ấm no, hạnh phúc, hòa bình..., sự cổ vũ cho cái đẹp và mối quan hệ nhân văn giữa người với người, đó là một nội dung chủ đạo trong thơ Hồ Chí Minh. Vì vậy, những bài thơ của Người, trong đó có một số bài đã trở thành “thơ của muôn đời”, đã làm “xáo trộn cả tâm hồn nhân loại” bởi giá trị nhân văn cao quý, tỏa sáng từ một tâm hồn lớn, một nhân cách lớn. Về mặt nghệ thuật, một số bài thơ chữ Hán của Người đã đạt đến trình độ kiệt tác, có thể đem so sánh với thơ Đường, thơ Tống, bởi vì ngoài cái gốc là tính trữ tình, nó đã vượt ra khỏi cái đỉnh cao nhất của kỹ xảo điêu luyện, đã trở thành một nghệ thuật hầu như tự nhiên”.


Hồ Chí Minh cũng đồng thời là nhà văn lớn, là người mở đầu và đặt nền móng cho nền văn xuôi cách mạng Việt Nam. Người đã tìm tòi, thử bút trên nhiều thể loại: Tiểu thuyết, du ký, truyện viễn tưởng, truyện ngắn, truyện ký, kịch, tiểu thuyết, văn chính luận... và ở lĩnh vực nào Người cũng đạt được những thành tựu đặc sắc. Người đã đem lại cho văn chương cách mạng nước ta những yếu tố rất mới, rất hiện đại, không chỉ so với các nhà nho, các chiến sĩ cách mạng cùng thời mà cả với văn nghệ sĩ hiện nay.


Chủ tịch Hồ Chí Minh còn là bậc thầy của nền báo chí cách mạng Việt Nam. Ngòi bút của Người trên mặt trận báo chí đã thức tỉnh các dân tộc bị áp bức, truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin, lên án chủ nghĩa thực dân, chỉ đạo phong trào cách mạng ở các nước thuộc địa. Chính Người đã sáng lập và linh hồn của nhiều tờ báo vô sản đầu tiên trong lịch sử báo chí nước ta và trên thế giới, trước hết là tờ Báo Người cùng khổ ở Pháp, Báo Thanh niên, Công nông, Lính cách mệnh, Việt Nam độc lập ở Trung Quốc và Việt Nam.


Chủ tịch Hồ Chí Minh là nhà văn hoá kiệt xuất bởi Người còn là mẫu mực của tinh thần khoan dung văn hoá. Người nhắc nhở phải giữ gìn, phát huy truyền thống, bản sắc văn hoá dân tộc, nhưng không tự bó mình trong chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, thiển cận mà kêu gọi phải ra sức nghiên cứu học tập tinh hoa văn hoá của thế giới xưa và nay.


Chủ tịch Hồ Chí Minh là nhà văn hoá kiệt xuất vì Người còn là hiện thân của văn hoá hoà bình, của đường lối ngoại giao hoà bình, luôn luôn chủ trương giải quyết mọi xung đột bằng thương lượng, đối thoại với thái độ hiểu biết và nhân nhượng lẫn nhau. Ngay từ năm 1947, Người đã khẳng định phương hướng đối ngoại của nước ta là: “Làm bạn với tất cả mọi nước dân chủ và không gây thù oán với một ai”[4].


Là nhà văn hoá lớn, Hồ Chí Minh đã nêu lên trước nhân loại tấm gương của một con người luôn luôn vươn tới đỉnh cao của văn hoá. Tiêu biểu cho những giá trị đỉnh cao của Người khi trở thành nhà văn hoá lớn phát triển về nhiều mặt:


Về mặt trí tuệ, Người là nhà văn hoá uyên bác cả Đông, Tây, kim, cổ, thể hiện tài năng trên mọi lĩnh vực chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, văn hoá…


Về mặt tình cảm, Người mang một “trái tim mênh mông”, “ôm cả non sông vạn kiếp người”. Người thương yêu nhân dân mình và thương yêu cả nhân dân thế giới, lo lắng đến vận mệnh cả nhân loại và quan tâm đến số phận của từng con người.


Về mặt hành động, Người là anh hùng kết hợp cả Nhân, Trí, Dũng, nổi lên ở một nghị lực phi thường và một đầu óc vô cùng nhạy bén và sáng tạo.


Về tư tưởng triết học, ở phương Tây, Người tiếp thu truyền thống nhân văn từ cổ Hy- La đến Mác- Lênin, đem lại cho truyền thống nhân văn tính hiện thực và tính chiến đấu. Ở phương Đông, Người gạn đục khơi trong, tiếp thu mọi nhân tố tích cực của cả Nho giáo, Lão giáo, Phật giáo.


Trong đời sống riêng tư, Người vừa theo đuổi những hoài bão lớn nhất của nhân loại, vừa sống một cuộc sống giản dị và bình thường về nhu cầu vật chất nhưng lại vô cùng phong phú về tinh thần. Người là chiến sỹ đồng thời là nghệ sỹ, là anh hùng dân tộc và danh nhân văn hoá. Trong những ngày căng thẳng nhất về công việc kháng chiến và kiến quốc, Người vẫn ung dung làm thơ và câu cá, thể hiện một sự hài hoà hiếm có: Gần gũi với thiên nhiên, gắn bó với xã hội và tu dưỡng bản thân.


Có thể khẳng định nhà văn hoá kiệt xuất Hồ Chí Minh đã sáng tạo ra một thời đại mới, một nền văn hoá mới trong lịch sử dân tộc Việt Nam, cũng là những giá trị đóng góp vào sự phát triển của văn hoá thế giới. Nhiều chủ trương văn hoá được Người đề ra rất sớm - từ giữa những năm 40 và 50 của thế kỷ XX như: Xoá mù chữ, trồng cây phủ xanh đồi trọc, cải tạo môi trường sinh thái…đến đầu những năm 90 đã được Liên hợp quốc đề lên thành những cuộc vận động lớn trên toàn thế giới.


Nhà văn hoá kiệt xuất Hồ Chí Minh cho thấy rõ vị trí và ý nghĩa của văn hoá ứng xử. Người đã từng nói một cách vắn tắt: “Chúng ta sống trong thời vẻ vang thì phải sống cho xứng đáng”. Hoàn toàn không phải ngẫu nhiên Hồ Chí Minh lại được UNESCO tôn vinh danh hiệu anh hùng giải phóng dân tộc, nhà văn hoá lớn. Nhà văn Xôviết Ôxips Manđenxtam, từ năm 1923 đã nhận xét: “Từ Nguyễn Ái Quốc đã tỏa ra một thứ văn hóa, không phải văn hóa châu Âu, mà có lẽ là một nền văn hóa tương lai” [5]. Đó là nền văn hóa thống nhất giữa văn hóa với cách mạng. Bởi vì, bản thân cách mạng cũng là một sự nghiệp văn hóa, nó biểu hiện trọn vẹn một thiên hướng và khả năng sáng tạo, chứng minh và đòi hỏi chúng ta một niềm tin sâu sắc ở tương lại, như nhà văn hóa lớn Côlômbia là Máckét, người được giải thưởng Nobel, tại cuộc gặp lần thứ hai các nhà trí thức Mỹ Latinh, đầu tháng 12 năm 1985, đã phát biểu. Nền văn hóa đó kết hợp truyền thống và hiện đại, dân tộc và nhân loại, phương Đông và phương Tây, thể hiện lý tưởng chung của loài người là độc lập, tự do, hạnh phúc. Nhân loại đã thấy ở Hồ Chí Minh biểu tượng của nhà văn hoá tương lai. Nhân loại đã thấy ở Hồ Chí Minh không chỉ là nhà tư tưởng lớn, nhà lý luận mà còn thấy ở Người một mẫu mực của con người phát triển toàn diện, con người nói văn hoá và thực hành văn hoá. Sự nghiệp và phong cách văn hóa Hồ Chí Minh như là một trong những dòng chủ lưu đã và đang hòa mình vào dòng chảy của văn hóa thời đại.
02/09/2013 Đăng bởi k4d - học viện quản lý giáo dục
Bạn cũng có thể quan tâm
Tại sao nói hồ chí minh là anh hùng giải phóng dân tộc?
từ những sự kiện tiêu biểu , anh(chị) hãy phân tích để làm rõ quy luật văn hóa việt nam (nguồn gốc và sự hình thành).
Danh nhân
Văn hóa doanh nghiệp và Teambuilding?
Bạn đã làm quen với hóa 8 như thế nào ??
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp