Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
Con người sinh ra để làm gì?
".....Shakespeare từng nói: “To be or not to be, that's a question'' - Tồn tại hay không tồn tại ? Nếu như gặp câu hỏi: "Muốn hiểu ý nghĩa của sinh mệnh ư? Muốn thật sự ... sống...không?" Bạn sẽ làm như thế nào? Chọn Yes, và bạn sẽ thực sự hiểu ý nghĩa cuộc sống là như thế nào...."

Truyện là vậy,thế đời thật thì sao?
Hằng ngày, tôi vẫn sống vật vờ, không có mục đích, không có cảm xúc, không có gì cả...
Tiền bạc ư? để làm gì? ăn thật nhiều để béo núc lên rồi rên rỉ với bệnh tật khi về già? hay tình yêu? XXX mấy lần rồi ai chẳng bất lực! còn quyền lực? để làm gì khi không thể hưởng thụ nó dưới 2 dang kia....
Cuối cùng thì cát bụi vẫn trở về với cát bụi...
Các bạn thì sao?
Đời sống | Tình bạn | Gia đình | Tình yêu 03/01/2011 Đăng bởi Fiwind
Câu trả lời
1 trong số 16
Chúng ta sinh ra để làm chuyện lớn chứ không phải để làm lớn chuyện ^^

Con người sinh ra để làm gì? Sinh ra để đạt mục đính gì? Đạt được mục đích rồi thì chết đi vậy mục đích đó còn ý nghĩa gì? Vai trò của một người cụ thể đối với xã hội loài người là gì? Vai trò của con người đối với vũ trụ là gì? Nếu không có con người trên thế giới này thì vũ trụ này sẽ ra sao? Chẳng sao cả, vũ trụ tồn tại dưới một hình thức khác đó là không có con người! Vậy con người sinh ra để làm gì? Ôi nhức đầu quá, nghe nhạc đi. ^^

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=FxmHI9xKV2

Để gió cuốn đi
Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian

Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi , rồi nước cuốn trôi

Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai
03/01/2011 Đăng bởi Aki
2 trong số 16
Đó là tạo hóa đã mang lại cho vũ trụ này, nhiều khi chúng ta đặt ra câu hỏi thì cũng không tìm ra chân lý cuối cùng đâu, nó là một cái gì đó hư vô... Nếu có một vũ trụ khác và có một loài người khác thì chúng ta hiểu hơn về câu nói này.
"hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về làm cát bụi...." Ôi cát bụi tuyệt vời ... chỉ biết một kiếp luân hồi thế thôi.
còn con người sinh ra để làm gì ư? ..... nếu hiểu theo quy luạt thời gian của vũ trụ và ở tầm vĩ mô thì đó chỉ là một kiếp luân hồi của tạo hóa, cũng chẳng làm gỉ giữa một vũ trụ bao la cả.
Con hiểu theo một góc độ khác thì phải có cơ cấu tổ chức để tồn tại ... vô thừờng....
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy    
Cho ta thêm một ngày nữa để yêu thương"
03/01/2011 Đăng bởi Tony
3 trong số 16
thượng đế tạo ra loài người để làm chủ muôn loài và thống trị hành tinh này.
con nguoi là loài động vật bậc cao.có tâm linh-và có hiểu biết-biết suy ngĩ .
thượng đế ban cho con người trí thông minh để con người dùng vào những việc ...! và những việc ...!
thượng đế cho ta trí khôn k phải để ta sống vật vờ ,k mục đích,k cảm xuc...
như vậy thì khác nào những loài thú (k có ý đụng chạm gì đâu nhé)
http://buaxua2.tk
03/01/2011 Đăng bởi binnguyen
4 trong số 16
Để Giúp mọi người tìm lại "con đường chân chính" mà loài người đã tự đánh mất ở vườn Địa đàng mà Ông Adam và Bà Ê Va bị Satan cám dỗ làm mất đi sự thông công, cách xa với Đức Chúa Trời...........
03/01/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
5 trong số 16
Tôi cũng đã từng tự đặt câu hỏi như bạn, nhưng là lúc tôi đang rơi vào hoàn cảnh quá "bi đát".
Cho đến bây giờ tôi vẫn "mịt mờ" với câu trả lời của hồi ấy.

Tôi chỉ biết con người sinh ra theo quy luật của "tạo hóa".
Thế này nhé: Bố mẹ ta sinh ra ta, nuôi lớn ta và mong ta trưởng thành. Đến đời ta, lại vậy. Rồi cũng lập gia đình, sinh con, nuôi con và cũng mong con khôn lớn từng ngày... Quả là một vòng "luẩn quẩn".
Nhận thấy nếu cuộc sống "quá ư khổ cực " thì cảm thấy đời thật bất lực, ta nhìn đời bằng màu xám. Còn nếu dư giả hơn thì cảm thấy đời thật nhẹ nhàng, ta nhìn đâu cũng thấy màu hồng.

Chung quy lại là không biết có "thiên đường" hay "địa ngục" ta nào chẳng thấy? Chỉ biết ta đang tồn tại và đã làm được những việc không trái với lương tâm của chính mình!
03/01/2011 Đăng bởi anhquynhtrang
6 trong số 16
Ta sinh ra để thử cảm giác đc sống và cảm nhận hương vị của một cuộc sống đúng nghĩa!!
Mình sinh ra, ko phải chỉ để sống qua ngày, ko phải vì một ai đó, mà là vì tôi!! Tôi sống vì còn rất nhiều thứ muốn biết, muốn làm, muốn thử và còn rất nhiều trách nhiệm!! Hì!
Bạn bảo tiền bạc ăn nhiều rồi béo, vậy ăn vừa phải thôi!!! Tình yêu, bất lực rồi thì hãy nạp thêm lực coi, tốn chút kiên trì chứ mấy!! Quyền lực, ai bảo chỉ để hưởng thụ nào? Có quyền lực, bạn hãy biến thế giới, đất nc, gia đình hãy chỉ là chính bạn thay đổi xem nào, chẳng phải là có ích và ý nghĩa hơn sao???!!
03/01/2011 Đăng bởi Minh Hạnh
7 trong số 16
Hôm nay bệnh tình trở nặng, con phải vào bệnh viện. Ông bà, bố mẹ, bạn bè, các anh các chi đều đến thăm con. Con cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc, lo lắng của mọi người dành cho con. Bố không ở bên cạnh con, mà chạy khắp bệnh viện tìm bác sĩ, y tá, nhờ họ chăm sóc cho con chu đáo hơn. Mẹ thì vẫn luôn ở bên cạnh con, got hoa quả và ép nước trái cây cho con uống. Trông me phờ phạc, con thương me quá mẹ ơi! Mẹ vẫn giữ nét mặt bình tĩnh! mẹ đang cố nén cảm xúc phải không? con biết me không muốn con nhìn thấy me yếu đuối. Con hiểu chứ. Nhưng me không qua khỏi mắt con đâu. Rõ ràng đôi môi mẹ run bắn, bàn tay mẹ run lẩy bẩy, phải vịn vào thành giường mỗi khi con thốt lên tiếng kêu đau. Con xúc động lắm, chẳng biết nói gì...chỉ biết rằng...con yêu mọi người nhiều lắm!!!
Vì thế, câu trả lời đầu tiên sẽ là: CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ YÊU VÀ ĐƯỢC YÊU.
Con nai oằng người đi, hai chân sau run run rồi dần dần hạ xuống, lồng ngực không thể thở nổi nữa, cơn co thắt buốt đến tận tim. Bộ lông lốm đốm sao của nó dần dần cháy xém đi... Cái nóng bắt đầu bao trùm không gian, bao trùm thế giới, bao trùm tất cả tham vọng sống và được sống. Đốt cháy tất cả... Lửa bắt đầu lan ra càng lúc càng lớn, đám cháy rừng rừng như một vũ hội của Thần Chết... Phải... Một lễ hội của chết chóc, tang thương, và tuyệt vọng ... Trong cái lễ hội này không còn gì có thể tồn tại, hi vọng chỉ như một giọt nước rơi xuống để rồi vỡ tan tành. Khu rừng đang trong giờ phút hấp hối, cố níu kéo một chút quan tâm , một chút gì đó luyến tiếc sau vài cơn gió to... cuối cùng nó đành phải nhắm mắt, đắm mình trong cái màu đen của tro bụi...
CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ XÂY DỰNG VÀ PHÁ HOẠI, PHÁ HOẠI NHỮNG CÁI CỦA CHÍNH MÌNH, VÀ NHỮNG CÁI KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH.


Đứa bé quỳ phủ phục bên nấm mộ, tuyết lạnh lẽo rơi trong màn đêm... trắng xoá ! Từng bông tuyết khẽ lấp kín không gian, lấp kín thân người cậu bé. Cái lạnh không còn là một định nghĩa đơn thuần là lạnh, mà giờ đây nó đang là tất cả của thế giới này. Thế giới này nhẫn tâm, ruồng bỏ nó, cướp đi tất cả những người thân của nó... Bây giờ nó không còn ai, không còn ai bên cạnh nó... Tuyết đã lạnh, mà lòng người còn lạnh hơn tuyết nữa. Gió bất chợt đẩy theo những đợt tuyết, gào thét, nhẫn tâm, tàn ác vùi lấp đứa bé ... Đau đớn... Bất lực...
Một bàn tay thô kệch, ghồ ghề đưa ra từ trong bóng đêm, nắm lấy bàn tay nhỏ bé và trắng muốt trong tuyết của đứa bé. Nó ngẩng lên nhìn người đàn ông thô kệch đó... tuyết vẫn lạnh, nhưng nó đã cảm thấy ấm áp hơn. Nó cố mỉm cười trong cái lạnh tê người... để rồi chìm vào bóng tối dày đặc bao quanh. Trước khi ngất đi, nó cảm thấy một niềm hạnh phúc chưa bao giờ có đang chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong huyết quản của nó... Hạnh Phúc !
CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ NẾM TRẢI NHỮNG LÚC ĐAU ĐỚN, TUYỆT VỌNG, VÀ CUỐI CÙNG ĐỂ ĐƯỢC CẢM THẤY MÌNH HẠNH PHÚC !


Tiếng sóng vỗ trên bãi biển nghe rất rõ. Gió đưa từng cái vị mằn mặn của biển vào đất liền, thổi vào không khí cái mặn đặc trưng ấy. Trong mắt chỉ toàn là bóng tối, bóng tối đặt sệt đang bủa vây lấy chị... Ít phút nữa thôi .. chị sẽ chết, chết như những người trước đây vậy. Sâu thẳm trong tâm trí chị một cảm giác sợ hãi trỗi lên, lấn át tất cả... Chị bắt đầu sợ... run run trong từng bước chân. Tiếng hải âu vọng lại khắp tứ phía làm chị nhớ lại chị đang làm gì, trong một thoáng ấy chị cảm thấy hối hận, hối hận tất cả những gi mình đã làm. Tại sao mình lại phải hi sinh như thế ? Vì cái gì ? Và được cái gì ? Chị thấy hối tiếc khi mình phải chết...
Gió khẽ đùa nghịch trên mái tóc của chị, thoáng qua cái vẻ hào nhoáng của đời thường, đề rồi đưa chị về thực tại. Chị nghe những tiếng nói bên tai mình, những tiếng kêu tên mình... Sao thân thương quá... Chị cảm thấy thương họ hơn bao giờ hết, những người thân của chị, những đồng bào của chị. Tại sao chị lại có lúc ích kỉ như vậy ? Tại sao chị lại có lúc nghĩ rằng mình đã làm những việc vô ích ? Chị đã sống và làm tất cả những gì có thể cho đồng bào của mình. và nay được chết vì lý tưởng đó ! Đây là một điều hạnh phúc đối với chị... Cái cảm giác sợ hãi biến mất !
Bọn chúng bắt chị dừng lại và cột chị vào một cái cây trên bãi biển... tiếng hải âu gọi bầy đến nao lòng... đất nước chị sẽ đi về đâu... Những người thân của chị sẽ ra sao ? Chị cố níu kéo tất cả, và ghi nhớ tất cà những âm thanh, những mùi vị mà mình còn có thể nghe thấy ! Trước khi tiếng súng hành hình vang lên... chị vẫn kịp nói lên lý tưởng của mình :"ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM MUÔN NĂM!!!!!!"... Cuối cùng chị vùi trong cát biển, trở vể với sóng... Võ Thị Sáu !
CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ ĐẤU TRANH CHO LÝ TƯỞNG CỦA MÌNH, VÀ ĐỂ ĐƯỢC HI SINH VÌ NÓ !


Người bán hàng tạp hoá thoáng ngạc nhiên trên nét mặt khi nghe đứa bé nói lên thứ nó cần mua... "Điều Kì Diệu". Trên đời này có sao ? Thật sự có "điều kì diệu" sao ? Ông muốn từ chối nhưng không nỡ, nhìn vào ánh mắt rưng rưng nước mắt đến tội nghiệp của cô bé thì ông sao có thể nói ra cái sự thật nghiệt ngả này chứ. Người khách đứng cạnh ông lên tiếng hỏi đứa bé :
-" Cháu cần "điều kì diệu" để làm gì hả cháu bé ?"
Đứa bé gái cầm nắm tiền trong tay và nói trong nước mắt :
-" Mẹ cháu bệnh nặng, cha cháu nói rằng chỉ có điều kì diệu mới có thể cứu mẹ được. Nhà cháu nghèo... không có tiền để cứu mẹ ....." ____Tiếng đứa bé mất dần trong nước mắt .
Người đàn ông nắm lấy bàn tay của đứa bé gái :
-" Vậy cháu định mua điều kì diệu với giá bao nhiêu ? Cháu có bao nhiêu tiền ?"
Đứa bé không nói, chỉ xoè bàn tay ra và để lộ xấp tiền đã lấm lem ướt... 3 đô la và 25 xu...
Ông ta lấy trong áo ra chiếc khăn tay và lau nước mắt cho cô bé :
-" Ta sẽ bán cho cháu "điều kì diệu" với giá 3 đô la 25 xu !" ___Ông ta nở một nụ cười hiền từ !
Và mẹ đứa bé gái được cứu sống, vì người đàn ông đó là một bác sĩ và ông ta chấp nhận thực hiện ca mỗ của mình với giá tiền 3 đô la 25 xu...

CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ VIẾT NÊN HAI CHỮ "SỐNG ĐẸP" !


Tiếng khóc vang lên trong đêm khuya thanh vắng, cánh cửa phòng bật mở, một người đàn ông và một người phụ nữ bước vào phòng. Người phụ nữ nhanh chóng đền bên chiếc giường nơi đứa con trai của mình ngồi khóc. Ông bố cầm chiếc đèn dầu đi sau cũng dịu mắt lấp liếm đi cơn buồn ngủ.. Với ánh mắt đỏ hoe lẫn trong nước mắt ( Con trai gì mít ướt quá ^^ ) và những suy nghĩ mông lung của mình đứa bé hỏi mẹ :
-" Mẹ ơi !... Tại sao con người ta phải chết hở mẹ ?"
Nét ngạc nhiên thoáng chốc hiện lên trên khuôn mặt hiền từ của người mẹ, bà ôm đứa con trai bé bỏng vào lòng, áp sát khuôn mặt của nó và ngực mình và vỗ về :
-" Đừng hỏi ngốc thế con trai ! Đã là con người thì ai cũng phải chết một lần, dù cho đó là ai đi chăng nữa. Từ hoàng thượng cho đến thường dân, từ tể tướng đến binh nhì hay binh bét, dũng sĩ hay trộm cướp... họ đều phải chết ! Chỉ khác nhau là họ chết như thế nào thôi. Trong tang lễ của họ có nhiều người đưa tiễn hay không, họ chết có được nhiều người tiếc thương hay không. Còn tuỳ vào họ sống như thề nào. Đã sống trên đời thì hãy cố sống hết mình, vì cuộc đời vô cùng ngắn ngủi... cuộc sống của con người tựa như một ngôi sao loé lên trên nền trời rồi lại vụt biến mất lúc nào không hay biết. Cho nên chúng ta còn sống thì hãy làm tất cả những gì còn có thể cho cuộc sống này, làm tất cả những gì trái tim mình mách bảo, làm những gì mà ta cho là đúng, hết mình vì lý tưởng của mình... để khi chết không có gì phải hối tiếc..."
Người cha đặt ngọn đèn dầu lên bàn rồi bước tới xoa đầu đứa con trai của mình :
-" Hãy sống sao cho xứng đáng với cuộc sống mà thượng đế đã ban cho chúng ta con nhé... Bố tin tưởng con trai của bố sẽ làm nên một điều thực sự lớn lao cho thế giới này... Bởi vì con là con trai của bố..." VẬY CON NGƯỜI SINH RA LÀ ĐỂ SỐNG HẾT MÌNH, LÀM VIỆC HẾT MÌNH, LÀM TẤT CẢ NHỮNG GÌ CON TIM MÌNHMÁCH BẢO, TRUNG THÀNH VỚI LÝ TƯỞNG ... VÀ CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ CHẾT ... NHƯNG HÃY SỐNG LÀM SAO KHI CHẾT KHÔNG CÒN GÌ PHẢI HỐI TIẾC !


Hikaru đặt bàn tay mình xuống bàn, hai tay cậu run run bất lực trước ván cờ thua chỉ 0,5 mục với KoYongHa. Vậy là cậu không thể đem lại chiến thắng cho bản thân mình, cho đất nước mình... Chưa bao giờ cậu cảm thấy bất lực như lúc này... Hai hàng nước mắt bỗng dưng ứa ra rồi chảy dài xuống gương mặt của Hikaru... Chưa bao giờ cậu khóc ngoại trừ việc Sai biến mất, và lần này cậu lại khóc vì cảm thấy mình bất lực trước một ván đấu quan trọng như thế. Câu hỏi của Yong Ha vẫn còn vang vang lên trong đầu cậu... Cậu chơi cờ Vây để làm gì... ? Phải ! Có lúc chính Hikaru cũng tự hỏi bản thân mình rằng mình chơi cờ Vây để làm gì ? Và cậu chưa bao giờ tìm được câu trả lời thoả đáng cho mình. Nhưng ngay chính lúc này đây, Hikaru đã có thể trả lời câu hỏi ấy... Cậu đứng lên, nhìn tất cả những cặp mắt từ chăm chú, lẫn tò mò đang nhìn cậu. Môi Hikaru mấp máy rồi phát ra thành từng tiếng rõ ràng đủ cho tất cả những người ở đấy nghe:
-" Tôi chơi cờ Vây để kết nối Quá Khứ - Hiện tại - Tương Lai !"
VÀ CÂU TRẢ LỜI CUỐI CÙNG LÀ CON NGƯỜI SINH RA ĐỂ NỐI QUÁ KHỨ - HIỆN TẠI - TƯƠNG LAI !


ST
03/01/2011 Đăng bởi haihaua.tk
8 trong số 16
1 câu ngắn gọn: Để sống trong hành trình tiến hóa của vật chất!
03/01/2011 Đăng bởi thông thái đi học
9 trong số 16
để sống
04/01/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
10 trong số 16
Con người sinh ra để sống , làm viêc , giúp mình, giúp người, giúp đời và hưởng thụ cuộc sống. Chúng ta hãy làm cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn!
05/01/2011 Đăng bởi chau tam 333
11 trong số 16
Sống để hơn thua để chà đạp lẫn nhau, để cảm nhận sự mất mát, hạnh phúc và đau khổ.
05/01/2011 Đăng bởi Minh Triết
12 trong số 16
Theo mình con người sinh ra để tận hưởng cuộc sống này và sẽ chinh phục nó.
06/01/2011 Đăng bởi Đổ Thành Bền
13 trong số 16
de nam nu tim den nhau va quan he tinh duc
23/01/2011 Đăng bởi Mr.Ngguyen
14 trong số 16
không phải tạo hóa sinh ra mình mà là bố mẹ sinh ra mình. mình không được lựa chọn trước khi sinh ra để làm gì mà khi con người sinh ra tức là một sản phẩm của tình yêu được chào đời. trong quá trình lớn lên con người mới xác định mình sẽ làm gì nhưng nói chung thì người Việt Nam sống, học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, sống để làm việc và cống hiến hết mình cho Tổ Quốc.
27/01/2011 Đăng bởi vipket
15 trong số 16
doi van thoi sinh ra de chet
07/02/2011 Đăng bởi Kim Jae Joong
16 trong số 16
Con người sinh ra để làm những điều có ích . Sống để biết mình đang sống .
21/03/2011 Đăng bởi Lâm Hoàng Ân
Bạn cũng có thể quan tâm
Khi chết đi con người thành các bụi?
Tại sao ai cũng sẽ trở về vơí cát bụi?
Ai có thể làm tặng Cát bụi 1 bài thơ nho nhỏ không?buồn quá nà.cảm ơn rất nhiều ạ
Sau khi chết đi, con người sẽ như thế nào? Hoá hồn ma? Hay chỉ về cát bụi?
Cát bụi ve dau? 2
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp