Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
Ai làm giúp mình bài văn cảm nghĩ về bà của em với!!!!! Thanks nhiều
Học tập | Văn học | Thi cử | Khoa học xã hội | Trung học 22/11/2010 Đăng bởi baby
Câu trả lời
1 trong số 13
Mình không có bài viết về bà nhưng có bài viết về ông. Bạn tham khảo rồi học tập cách tác giả cảm nhận để viết nhé:

Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay. Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội. Những chuổi kỷ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi.

Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính yêu. Thủa nhỏ, tôi hường hay tưởng tượng ông như một cây đại thụ: Cái dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẽ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì gió sương cuộc đời. Ông tôi đặc biệt yêu thích cây, quanh nhà có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả. Hồi bé, tôi chỉ thích về quê nội chơi, ăn no nên quả thơm trái ngọt, hay lừa lừ lúc ông không để ý mà vặt trộm bông hóa hiếm hoi của cây hoa cảnh, làm ông tiếc ngẩn ngơ.

Ông có thói quen ra vườn và nghe cây. Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt, nghe cái âm thành xào xạc, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát. Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn caay, ông dạy tôi cách lắng nghe: Tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bản nhạc yên bình thôn dã. Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da, mùi đất, mùi nồng nồng của những con mưa hè vội vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh lặng đứng giữa vườn cây đó là “cảm nhận sự sống”.

Người già thường luôn có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời người. Một chiều, ông dần tôi ra vườn. Ông chỉ những chiếc lá vàng bay bay, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những chiếc lá xanh non mỡ mang vẫn con trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi tại sao. “Bởi một chiếc là bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên. Muốn co lá xanh, lá vàng phải rụng. Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng. Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!” Thưở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu triết lỹ gì sâu xa, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, cảnh vật dường như cũng ảo não theo. Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt, chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay.

Tôi rời xa ông, thoe bố mẹ ra thành phố. Chuyện học hành, thi cử cuốn tôi đi, khiến cho những phút “cảm nhận sự sống” kia dường như xa lắm. Mọi thứ sang trọng, tiện nghi của cuộc sống thay thế cho cái dân dã, yên bình của thôn quê. Tôi quên ông như quên đi vườn cây, quên đi lá vàng…. Chiều chiều, khi những cánh chim bay về tổ ấm, những áng mây tìm chỗ trú ngụ bình yên nơi cuối trời, ông lặng lẽ thổi cơm. Lùa trệu trạo vào cái rau, con cá cho qua bữa, ông hay thẫn thờ nhìn ảnh bà tôi, thắp vài nén hương “Bà trên trời có linh phù hộ cho chúng nó làm ăn phát đạt, con cháu hay ăn chóng lớn”. Đắp chiếc chăn mỏng, tấm lưng to bè của ông rùng mình theo từng cơn gió lùa qua cửa sổ. “Đông về rồi đấy”, ông lẩm nhẩm, và trong căn nhà lạnh lẽo này, mùa đông cũng dài hơn.

Gia đình tôi có hiềm khích. Các chú dì đòi bán khu vườn của ông, lấy tiền đi làm kinh tế. Ông giận dữ “Khu vườn này của u mày cả đời làm lụng, không được bán” Nhưng, chuyện người lớn, tôi cũng không thể tham gia, và dần dần quên đi.

Vì lo lắng cho việc này, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt. Tôi đến thăm ông, nhắc ông giữa gìn sức khỏe rồi lại vội vàng đi ngay. Khu vườn vaanx xào xạc như nuối tiếc vẫy chào tôi. Để ý thấy, từ khi ông ngã bệnh, khu vườn thiếu bàn tay ông chăm sóc, xơ xác đi. Lá vàng rụng nhiều hơn, như đời người sắp tàn.




Nhẹ nhàng và thanh thản, ông tôi ra đi, như chiếc lá lìa cành. Ngày đưa tang ông, trời mưa nhẹ. Tôi tưởng tượng ra rằng, vào những giây phút cuối, ông nghĩ đến hình ảnh một khu vườn xanh mướt ngập tiếng chim, tiếng cưởi trong trẻo của tôi, nụ cười hiền hâu của bà. Tôi bỗng thấy hụt hẫng quá, từ trước đến giớ, dường như tôi đã quên mất cái gì quan trọng lắm. Để bây giờ, khi ông ra đi, tôi mới thấy mất mát vô cùng, không có gì cứu vãn nổi. Nước mắt tôi cứ tự traò ra từ lúc nào không hay. Nhưng, chạy ra vườn, những đám lá vẫn xào xạc như vỗ về, ánh nắng, tiếng chim , lá cây … vẫn hiền hòa như thưở bé, tất cả như bao dung tha thứ. VÀ đâu đó, trên vòm cây cao kia, dường như vẫn còn vương nụ cười hiền hậu của ông dành cho tôi, Tôi bất chợt thấy nhẹ nhõm, và bao phút giấy “Cảm nhận sự sống” xưa vẫn còn nguyên vẹn ùa về.

Đời người như chiếc lá. Thà huy hoàng chợt tắt còn hơn le lói trăm năm, như một thi sĩ nào đã nói. Trời thu xanh ngắt, lông lộng. Biết đâu, ở trên cao kia, ông vẫn đang dõi theo tôi, mỉm cười.
22/11/2010 Đăng bởi Mr Hiếu
2 trong số 13
Hoặc tham khảo bài viết về bà như sau:

Bà tui mắt đã lòa, tay chân lập cập. Nhưng sớm nào tui cũng thấy bà huơ gậy tới lui trong vườn.


Tui hỏi thì mẹ nói bà năng tập thể dục, để chống chọi căn bệnh viêm khớp quái ác đã đeo đuổi suốt thời trẻ. Ba tui thì nói khác, số bà là vậy, một đời vất vả, quằng quặt với chuyện cửa nhà, bếp núc, rồi đến chuyện ruộng đồng, con cá, con tôm…Bây giờ già cả vẫn không quen ngồi một chỗ!

Tui là út ít trong nhà, nên bà cưng tui nhất. Mỗi lần ba cầm cây roi lăm lăm khi biết tui trốn học vì mê chơi, tui liền ù đến bên bà, chui tọt vào trong lòng bà và giả vờ thút thít. Bà ngăn ba, mắng tui vài câu, đánh nhẹ mấy cái vào mông rồi thôi. Vì thế mà tui tránh được những trận đòn hết sức nghiêm khắc.

Chuyện gì tui cũng mách với bà, từ thằng Bo nhà hàng xóm uýnh lộn, đến chuyện nhỏ Lem bị tui giựt đầu con búp bê, hay chuyện tui làm toán được điểm mười đỏ chót… Mỗi lần tui kể là mỗi lần bà cười tủm tĩm. Khi thì bà trách nhẹ, rồi dặn dò chuyện nọ chuyện kia, có khi xoa đầu tui tấm tắc.

Năm tui học lớp bốn, mắt bà trắng đục không nhìn thấy đường. Bác sĩ khuyên nên để bà đi mổ mắt. Bà đồng ý nhưng tui thấy bà có vẻ lo lắng lắm. Mấy ngày trên giường bệnh chờ đến lượt mổ cả nhà tui luôn túc trực bên bà. Có hôm ba mẹ bận việc chỉ còn mình tui với bà, tui nằm gọn trong vòng tay nhăn nheo của bà để được nũng nịu và được nghe kể chuyện đời xưa.

Bà hay nói với tui: “Bà mổ mắt để được nhìn rõ cu Bi của bà”. Tui khoái lắm, dụi miết vào lòng bà. Vậy mà không hiểu sao có lần tui lại bật ra câu hỏi ngô nghê: “Lỡ mắt bà không sáng được nữa thì sao?” Bà vuốt nhẹ đôi gò má múp míp của tui, cười móm mém. -Thì con sẽ là đôi mắt của bà, bé ạ!

Ca mổ thành công nhưng vài năm sau thì bà mất. Cho đến khi trưởng thành tui vẫn không sao quên được bóng dáng và những kí ức thân thương về bà. Tui luôn gắng giữ gìn và trui rèn cho mình một đôi mắt “sáng”, tràn đầy lạc quan và tin yêu trước cuộc đời, trước mọi người, trước những ánh nhìn…Tất cả là những bài học vô giá mà tui thấm thía một cách lặng lẽ từ bà trong những ngày bà nằm viện.

Tui sẽ vì bà, vì bản thân tui mà sống thật tốt. Cũng như để xứng đáng và khắc ghi mãi mãi trọn vẹn lời giao ước: Con sẽ là đôi mắt của bà…
22/11/2010 Đăng bởi Mr Hiếu
3 trong số 13
Này, phải tự làm chứ bạn!!!!
Bạn hãy tìm trong trái tim mình hình ảnh của người bà và viết lên những cảm nhận, cảm xúc của mình!!!
CHÚC BẠN THÀNH CÔNG!!!!!!!!!!
03/12/2010 Đăng bởi Minh Hạnh
4 trong số 13
Bạn không có bà à? Chí ít bạn cũng phải có ấn tượng gì đó với người bà của mình hay người bà hàng xóm chứ! Văn mà chép thì bao giờ mới khá lên được? Mà chép thì đừng chép của cái thằng văn không quá điểm 5 nha^^
03/12/2010 Đăng bởi Phong Hoa Tuyết Nguyệt
5 trong số 13
thưa với cậu, t chẳng có cảm xúc gì với bà c luôn
t biết làm tn
bà mình mà mình còn ko biết tả cảm xúc của mih ntn thì ai mà biết dc
lừoi suy nghĩ quá đi
04/01/2011 Đăng bởi Huyen Mit
6 trong số 13
Bà tôi có lẽ không được như bà của các bạn tôi. Dáng bà thấp thấp, lưng đã còng gập xuống vì 79 năm trời vất vả sinh con tới mười lần và nuôi bảy người con. Da bà tôi nhăn nheo, nhiều những nốt đồi mồi đen sạm khói bom chiến tranh. Tóc bà tôi cũng bạc nhiều, và mỗi lần chải đầu, chỗ tóc bà bị rụng mất làm cho tôi, bố tôi và mẹ tôi đều nhìn nhau với ánh mắt lo lắng. Đôi mắt bà tôi cũng đã kém lắm, đôi con ngươi đen láy đã chuyển sang màu xám đục sau khi ông tôi mất vài năm trước. Đôi lúc ngồi nghĩ lại những điều vừa xảy ra, tôi cũng không hiểu tại sao bà tôi lại thay đổi nhiều đến thế.
04/01/2011 Đăng bởi Amethyst
7 trong số 13
Chém gió thôi
10/01/2011 Đăng bởi Chưa đặt tên
8 trong số 13
ui bà của bạn làm sao tụi mình tả được
08/03/2011 Đăng bởi kehieuky_batnhat
9 trong số 13
Bạn không nên nhờ người khác nêu lên cảm nghĩ của mình. Bạn sẽ viết thật hay và thành công trong bài văn ấy nếu bạn biết viêt từ cảm nghĩ chân thành và thực thụ của mình.
17/04/2011 Đăng bởi Bích Du
10 trong số 13
bạn ak , mỗi người đều có người bà riêng của mình , vì thế ấn tượng của mỗi người về bà lại khác nhau . bạn nên tự làm thì hơn , dù người khác làm hộ bạn những bài văn hay thì  bài văn đó cũng không phải tả về bà của bạn . bài của mọi người làm hộ ,  bạn chỉ nên tham khảo qua thôi !......
25/11/2011 Đăng bởi cute baby
11 trong số 13
ban nen tu lam ................
04/04/2012 Đăng bởi be meo hoang
12 trong số 13
ko chi thj` thui còn bày đạt
08/09/2013 Đăng bởi Nguyễn Duy Linh
13 trong số 13
Ui, bà của bạn mừ, tự tả đê
18/11/2013 Đăng bởi loveeragonandbleach
Bạn cũng có thể quan tâm
Các bạn nghĩ sao về anh chàng này? và nghĩ sao về bản thân mình...?
Thanks!!
Lê Văn Luyện sẽ bị phạt 18 năm tù, cảm nghĩ của bạn ntn?
Các bạn có cảm nghĩ gì về
bà con cô bác thương tình chỉ giùm.cảm ơn !
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp