Trang chủ > Câu hỏi
Câu hỏi
Vì sao nước ta lại chọn còn đường xã hội chủ nghĩa?
Luận văn | Báo cáo 01/04/2010 Đăng bởi Search User
Câu trả lời
1 trong số 10
Vì sao chúng ta chọn chủ nghĩa xã hội?

(Theo SGGP )
“Vì sao chúng ta chọn chủ nghĩa xã hội (CNXH)? Đây là vấn đề trọng đại nhiều người muốn làm sáng tỏ vì chỉ có thật sự làm rõ vấn đề này thì trong đám sương mù dày đặc về tư tưởng và lý luận hiện nay và trong cơn phong ba bão táp chúng ta mới có thể tự giác, kiên định duy trì và phát triển CNXH. Và cũng chỉ khi làm rõ vấn đề này, chúng ta mới có thể hiểu phải làm thế nào để giữ vững và phát triển CNXH một cách khoa học và hoàn chỉnh”- Thiếu tướng QUANG THỐNG, Tổng Biên tập Báo Quân đội Nhân dân,nhấn mạnh trong cuộc trao đổi với phóng viên Báo SGGP.

Sự lựa chọn của nhân dân


Thiếu tướng Quang Thống

- Phóng viên: Thưa Thiếu tướng, chọn con đường đi cho đất nước là vấn đề quyết định sự tồn vong của dân tộc. Chắc ông cũng thấy, chưa bao giờ, việc lựa chọn con đường phát triển của đất nước lại đặt ra nhiều vấn đề cần tranh luận như thời điểm hiện nay. Tựu trung, các tranh luận nổi lên một điều: Đất nước ta sẽ tiến lên CNXH hay đi theo con đường tư bản chủ nghĩa? Tại sao chúng ta lại cứ nhất thiết đi lên CNXH?

- Thiếu tướng QUANG THỐNG: Thực ra khi đặt vấn đề tại sao chúng ta lại cứ nhất thiết đi lên CNXH chỉ là cách nói tránh của quan điểm: Sao không đưa đất nước theo con đường tư bản chủ nghĩa? Hẳn rằng, theo thiển ý của tôi, nếu không có sự sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu là vết thương nặng nề tác động mạnh vào niềm tin yêu chế độ xã hội chủ nghĩa (XHCN), cũng như không có việc mở toang cánh cửa của thông tin đa chiều dẫn tới không ngăn chặn nổi thông tin và văn hoá không định hướng thì xã hội không có sự phân tâm ấy.

Đi theo con đường nào là sự lựa chọn của nhân dân mỗi nước. Mỗi dân tộc tự mình quyết định và lựa chọn con đường đi của mình. Điều quan tâm lớn nhất của nhân dân là đi theo con đường nào để dân giàu, nước mạnh.

Ở Việt Nam, thực tiễn đã cho thấy: Dân giàu nước mạnh không chỉ là niềm mong ước của nhân dân mà cũng là mục tiêu duy nhất của cách mạng mà Đảng Cộng sản Việt Nam vươn tới. Đó cũng là mơ ước trọn đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Chế độ XHCN ở Việt Nam đã phản ánh đúng quy luật phát triển của dân tộc, đáp ứng nguyện vọng tha thiết của toàn dân và chứng minh sức sống mãnh liệt của nó trong hoàn cảnh một dân tộc nhỏ, yếu, muốn tồn tại và phát triển phải luôn vượt qua thử thách gay go, ác liệt. Một người có thể lầm, một thế hệ có thể lầm nhưng cả dân tộc với gần trọn một thế kỷ đổ máu xương cho nền độc lập tự do thì không thể lầm. Con đường XHCN của Việt Nam mang hơi thở thời đại. Sự lựa chọn con đường đi của dân tộc ta là hoàn toàn đúng.

- 57 năm về trước, Albert Einstein-nhà khoa học tự nhiên vĩ đại nhất của thế kỷ 20, người sáng lập thuyết tương đối - khi quan sát và suy nghĩ về vận mệnh và lối thoát của xã hội loài người, từ góc nhìn quan hệ giữa cá nhân và xã hội đã viết: Chỉ có một phương pháp khắc phục khủng hoảng xã hội là “xây dựng nền kinh tế XHCN, đồng thời xây dựng nền xã hội lấy giáo dục làm mục tiêu”. Thế nhưng, khi chính quyền XHCN ở Liên Xô và một số nước Đông Âu sụp đổ, nhiều người đã khẳng định đó là bằng chứng về chủ nghĩa không tưởng của chính bản thân tư tưởng XHCN?

- Lý tưởng cao cả của CNXH (tiến tới chủ nghĩa cộng sản) mà mục tiêu vĩ đại nhất của nó là giải phóng sức lao động, giải phóng áp bức, đem lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân, một lý tưởng xuất phát từ những luận điểm khoa học đầy tính tuyết phục về tính tất yếu của sức sản xuất phát triển sẽ phá vỡ quan hệ sản xuất và chuyển hoá xã hội từ chủ nghĩa tư bản sang CNXH. Lý tưởng đó đã có sức lay động toàn nhân loại những năm đầu thế kỷ 20.

Thực tiễn sự ra đời chế độ XHCN thành hệ thống với 1/3 dân số thế giới đã là lời khẳng định: CNXH không phải là không tưởng và sự thực ấy cũng chứng tỏ một cách hùng hồn CNXH là mục tiêu tất yếu của sự phát triển của xã hội loài người, là chân lý lịch sử duy nhất. Song, chính lý tưởng cao đẹp hiện thân của tính khoa học và cách mạng triệt để đó đã vấp phải thử thách lớn, đã phải đối mặt quá lâu với chính mô hình xơ cứng kéo dài suốt nửa thập kỷ với ý chí chủ quan, nhân danh lý tưởng, khiến những năm cuối thế kỷ 20, sự sụp đổ dây chuyền của hàng loạt các nước XHCN đã gây nên như một bi kịch của thời đại tạo nên một sự ngộ nhận về lý tưởng XHCN.

Sức sống của chủ nghĩa Mác

- Chưa bao giờ CNXH lại đứng trước những thử thách quốc tế nghiêm trọng như hiện nay. Ông suy nghĩ như thế nào trước ý kiến cho rằng, chủ nghĩa xã hội là một sai lầm lịch sử và chủ nghĩa tư bản mới chính là triển vọng của mọi dân tộc, mọi quốc gia?

- Trên con đường phát triển, những bước quanh co khúc khuỷu là bình thường. CNXH đang ở bước quanh của lịch sử, cũng như nhiều nước tư bản đã từng gặp không ít cơn sóng gió, khủng hoảng. Lịch sử ghi nhận những năm 60-70 của thế kỷ trước, khi nhiều nước XHCN đang phát triển, giá trị nhân văn của cuộc sống xã hội trở thành niềm mong ước của nhân dân nhiều nước thì cũng là thời điểm chủ nghĩa tư bản hốt hoảng biết tự điều chỉnh để thích ứng.

Vào những năm đầu thập kỷ 80, thì CNXH rơi vào tiền khủng hoảng do chế độ quản lý kinh tế tập trung đã bộc lộ sự yếu kém và lỗi thời của nó, mở đầu cho sự ngộ nhận, trì trệ kéo dài trên dưới 20 năm. Sự khủng hoảng của các nước XHCN dẫn tới sự sụp đổ của nhiều nước chính là do sai lầm của sự lựa chọn mô hình, của giải pháp, bước đi kém hiệu quả. Không thể vì sự yếu kém do mô hình dẫn đến thử thách lớn vừa qua mà vội phủ nhận tư tưởng XHCN. Chính vào lúc phong trào XHCN ở thời kỳ thoái trào thì sự đổi mới lý luận tư tưởng XHCN đặc biệt phát triển không chỉ ở các nước XHCN mà cả ở phương Tây đương đại.

Các Đại hội quốc tế về chủ nghĩa Mác liên tục diễn ra ở Paris (1995), New York (1996), London (1996)... thu hút đông đảo người tham dự càng cho thấy sức sống mạnh mẽ của chủ nghĩa Mác. Những người đảng viên cộng sản chúng ta đang phát triển, bổ sung và hoàn thiện lý luận chủ nghĩa Mác. Thực tế từ thập kỷ 80 của thế kỷ 20 đã đánh dấu bước thử thách của tất cả các Đảng Cộng sản cầm quyền. Nhân dân các nước đều đồng tình với chủ trương đổi mới, cải cách để tìm bước đi và giải pháp thích hợp năng động hiệu quả hơn chứ nhân dân không đồng tình với việc lật đổ chế độ để phát triển theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Thực tiễn của Trung Quốc, Việt Nam, Cuba và những gì đã diễn ra trong đời sống chính trị của Nga và các nước Đông Âu đã chứng minh điều đó. Cũng như nhiều nước XHCN, mô hình CNXH ở Việt Nam một thời gian còn nhiều mặt yếu kém, thậm chí có cả khuyết điểm, sai lầm. Đảng Cộng sản Việt Nam đã tiến hành đổi mới để tìm những giải pháp tốt hơn, hữu hiệu hơn.

Tôi nhớ lời nhận xét của người phụ trách Văn phòng hợp tác kỹ thuật của CHLB Đức ở VN: “Trong một đất nước mà ở đó tới giữa những năm 80 nạn đói vẫn hoành hành thì trước hết tôi sẽ nói về cuộc đấu tranh chống nghèo đói. Trên lĩnh vực này, VN dẫn đầu thế giới từ những năm 90. Ở đây, CNXH có diện mạo mang tính xã hội hơn so với chủ nghĩa tư bản ở nhiều nước phát triển”.

Bằng thành tựu đổi mới, Việt Nam đang cho thế giới thấy rõ sự tồn tại của chế độ XHCN, đồng thời qua tổng kết lý luận từ thực tiễn, chúng ta cũng đang làm giàu thêm kho báu tư tưởng của CNXH thế giới.
22/04/2010 Đăng bởi QA.tradao
2 trong số 10
nếu nhân dân được tiếp cận với nguồn thông tin đa chiều, và được tự do lựa chọn con đường phát triển của mình liệu đcsvn còn giữ được vị thế cầm quyền độc quyền của mình nữa hay không. một khi lợi ích của dcs bị mất liệu những con người quyền lực kia có còn quyền lực nữa không và liệu người ta có chịu từ bỏ quyền lực, lợi ích của mình hay không, chính vì thế mà việc nhân dân bị tước đoạt các quyền cơ bản, kể cả tự do báo chí chính là vì bảo vệ cho quyền lực của dcs.
nếu giữ khư khư cái đường lối cũ mà dcs cho là tốt đẹp thì đất nước sẽ không giàu được, như vậy cũng dễ sinh bạo loạn, vì thế việc mở cửa đất nước, công nhận nền kinh tế tư bản là một việc làm thiết yếu và đúng đắn để bảo vệ cho sự thống trị của dcs, tuy nhiên khi mở cửa thì dcs lại gặp phải một vấn đề lớn mà có lẽ tất cả đã đoán được trước, chính là khi xã hội phát triển thì người dân cũng dễ dàng tiếp cận với các nguồn thông tin đa chiều hơn, ngày xưa đóng cửa đất nước và chúng ta được tuyên truyền rằng mỹ là ác độc, tư bản là bóc lột. và tất cả những người nước ngoài đều có thể là gián điệp . phá hoại đất nước, làm cho nhân dân nghèo đói, nhưng khi mở cửa đất nước thì mọi người đều biết rằng không phải như thế. mới thấy sự gian dối của những luận điểm tuyên truyền cũ. và đặt dcs vào một bài toán mới tuy khó nhưng đã có lời giải, làm sao để ngăn chặn các nguồn thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng. thực ra chỉ là trên internet bởi vấn đền báo chí và truyền hình thuộc về trong nước nhà nước có thể quản lý dễ dàng, còn internet mang tính toàn cầu bởi vậy quản lý cũng gặp nhiều khó khăn , tuy nhiên đã có nước làm được, đó không ai khác chính là trung quốc, nơi mà các nhà cầm quyền VN sao chép y chang bản chính về các đường lối và cách quản lý đất nươc,

rà soát, kiểm tra thư tín điện tử, quản lý các diễn đàn forum. quản lý tên miền quốc gia, quốc tế đăng ký trong nước, quản lý các trang mạng xã hội, các trang blog, chặn các trang mạng xã hội tự do, đánh sập các website nước ngoài có nội dung không phù hợp với tư tưởng cầm quyền....

liệu chúng ta tiến lên xhcn để làm gì , để nhân dân bị mất tự do ??
04/03/2011 Đăng bởi mê muội
3 trong số 10
@mê muội thiếu một cái đó là nếu nói ra sẽ bị chụp cái mũ phản động.Người dân đấu tranh giành lại đât đai của họ thì cũng bị coi là xúi dục phản động.Nhưng kẻ cầm quyền tước đoạt đất đai của dân chúng thì phải được tung hô. Đúng thứ hành động của kẻ cướp.Những người trước đây hy sinh cho tổ quốc hiện đã sáng mắt ra vì đã hi sinh cho kẻ cướp.Trong các hàng ngũ người lãnh đão không ít nhưng người đã thấy rõ và đang chờ thơi cơ như libi ai cập ...Tôi không thấy trước kia tốt đẹp như thế nào tôi chỉ thấy ra đường là gặp hối lộ.Những người cố bám víu vào xã hội chủ nghĩa là để dễ bề đặc quyền đặc lợi để ăn cướp hút máu nhân dân
30/03/2011 Đăng bởi Nguyễn Sinh Sắc
4 trong số 10
Đúng rồi từ những năm 90 khi có chút xíu chuyển hướng sang tư bản Việt Nam mới vướt qua đói khổ, chứ như Cuba, bắc Triều tiên XHCN đến thế kỷ này vẫn còn đói.Mà nếu bỏ hẳn XHCN chắc chắn VN sẽ giảm tham nhũng vì đặc quyền đặc lợi của giai cấp thống trị không còn nhiều.
01/04/2011 Đăng bởi Nguyễn Sinh Sắc
5 trong số 10
Toàn chuyện tầm phào.
Cho em chọn thì em cứ biểu quyết theo đa số. Đâu đó đông người đi theo thì mình cứ đi theo.
04/04/2011 Đăng bởi ABC-Z
6 trong số 10
vì thích đi tắt đón đầu
19/07/2011 Đăng bởi pro_kute
7 trong số 10
Thử hỏi bây giờ có bao nhiêu thằng trong số 25 triệu dân Bắc Triều Tiên chọn XHCN hay ông Kim làm lãnh đạo. Đói kém mất mùa triền miên (trời phạt), chính phủ thì ham chạy đua vũ trang chế tạo bom nguyên tử.
BTT theo XHCN chẳng phải do dân chúng muốn mà do TQ với LX ra sức "tạo" ra 1 BTT theo XHCN, nói nôm na là cưỡng ép, cài người vào khống chế .v.v.
VN trước đây cũng chẳng khác BTT, dính phải LX với TQ.
04/06/2012 Đăng bởi Occupy
8 trong số 10
sang tu ban ma song
21/05/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
9 trong số 10
@pro_kute : "vì thích đi tắt đón đầu" sai rồi nhé, nhãy từ cao xuống thấp, đi từ cái đúng đắng sang cái sai lầm thì không phải gọi là "đi tắt đón đầu"
02/07/2013 Đăng bởi NHÌN NGU NGU
10 trong số 10
vì sao nước ta chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội
11/07/2013 Đăng bởi Chưa đặt tên
Bạn cũng có thể quan tâm
phan tich mau thuan trong nen kinh te hang hoa nhieu thanh phan o viet nam hien nay
Xã hội xã hội chủ nghĩa là như thế nào liên hệ với xã hội, xã hội chủ nghĩa mà nhân dân ta xây dựng
Nhà nước xã hội chủ nghĩa xuất hiện từ khi nào?
Tại sao nói tư tưởng xã hội chủ nghĩa trước mác được gọi là chủ nghĩa không tưởng??
quan diem ho chi minh ve xay dung con nguoi moi xa hoi chu nghia
Đăng nhập
Xem Giải Đáp ở: Di động | Cổ điển
©2014 Google - Chính sách bảo mật - Trợ giúp